Phu quân, kiềm chế điểm_chương 57

[57]

Một đêm này, Bắc Đẩu ép buộc đến hừng đông mới đem Tiểu Tư ăn vào miệng. Mà Bùi Cẩn sau khi về phòng tự nhiên cũng quấn quýt lấy Nhan Thế Ninh đòi hỏi.

Sáng sớm ngày kế, Nhan Thế Ninh tỉnh dậy thì thấy Bùi Cẩn đang trợn tròn mắt nhìn chằm chằm đỉnh giường, trong ánh mắt có vẻ ưu sầu.

“Nghĩ gì vậy?” Nhan Thế Ninh tựa đầu lên cánh tay Bùi Cẩn, nhẹ nhàng hỏi.

Bùi Cẩn nói: “Ta đang nghĩ, qua nhiều ngày như vậy, ta cũng nên đi gặp lão Thập.”

“Vậy chàng đi đi.”

Bùi Cẩn nghĩ nghĩ, quay đầu nói: “Nếu không nàng cùng ta đi đi?”

Nhan Thế Ninh có chút kinh ngạc: “Ta có thể đi ra ngoài sao?”

Nàng đã ba tháng, bụng hơi có chút nhô lên, đi ra ngoài chỉ sợ cũng không thực dễ dàng.

Bùi Cẩn lại nói: “Nàng ở nhà ngây người mấy tháng chẳng lẽ không sợ buồn?”

“Ta cũng muốn ra ngoài, nhưng là…” Nhan Thế Ninh nghĩ vạn nhất có người nhìn thấu, thai nhi trong bụng vô cùng có khả năng bị hại liền lo lắng không thôi. Cho nên suy tư một lát, nàng nhẫn tâm nói: “Ta vẫn là tiếp tục chờ ở nhà thôi.”

Bùi Cẩn biết tâm tư của Nhan Thế Ninh, không khỏi có chút cảm khái, cầm lấy tay nàng nắm thật chặt: “Khiến nàng phải lo lắng hãi hùng.”

Nhan Thế Ninh liếc mắt nhìn hắn, cười nói: “Chàng biết vậy là tốt. Đúng rồi, lúc trở lại nhớ phải mua tương giò Nhất Phẩm Cư, ô mai Ngũ Phúc Đường cho ta nghe chưa?”

Nghĩ đến hai loại này, Nhan Thế Ninh không tự chủ được mà liếm liếm môi.

Nhìn cái dạng này của nàng, Bùi Cẩn bắt đầu không an phận, nhưng hắn nhớ tới cái gì, lại nói: “Nàng gần nhất có phải thích ăn chua không?”

“Đúng thế, làm sao?”

“Các cụ nói nam chua nữ cay. Nàng thích ăn chua như vậy, có phải sẽ là một thằng nhóc hay không?” Bùi Cẩn nói xong, tay đã đưa ra sờ sờ về phía bụng của nàng.

Nhan Thế Ninh thấy hắn càng sờ càng xuống dưới, vội vàng đập bộp một cái vào tay hắn, trừng mắt nói: “Chàng mau đi đi!”

Bùi Cẩn gặp kế sách bị xuyên, cười trừ, không tình nguyện xuống giường mặc quần áo.

Ai, tuy rằng nhiều ngày nay cũng dính tí thịt nhưng vẫn không đã nghiền bằng ngày trước!!!

Tô thị tác y phường nằm ở phía tây kinh thành, là một nơi bề ngoài thanh lịch nội bộ xa hoa vô cùng, lui tới thường là vương công quý tộc, thương nhân phú hào, chủ yếu kinh doanh vật liệu may mặc nhưng cũng bán ra không ít các loại đồ cổ. (nói chung là kinh doanh tạp nham.)

Chưởng quầy của Tô thị tác y phường họ Tô tên Đạt, bề ngoài có chút cáo già nhưng cố tình cười rộ lên lại có vẻ hiền lành, lúc này hắn đang đứng trong quầy bùm bùm gẩy bàn tính tính sổ sách năm nay.

Mà lúc này, một chiếc xe đột nhiên dừng lại ở trước cửa.

Nhìn Bùi Cẩn bước từ trên xe xuống, da mặt Tô Đạt run run lại run run, chạy nhanh đem sổ sách giấu đi mới vội vàng ra nghênh đón.

“Ai u, là Cửu gia a, cơn gió nào đem ngài mang tới? Nhanh, mau dâng trà cho Cửu gia! Trà hảo hạng nhất!”

Bùi Cẩn mỉm cười: “Ông chủ Tô khách khí, ta nghe nói chỗ ngươi có một mảnh ngọc cổ hiếm thấy liền tới xem. Ngươi vẫn biết ta đối với ngọc cổ cho đến bây giờ là cực kỳ hứng thú.”

“A, hiểu được hiểu được. Vậy mời Cửu gia vào bên trong, chúng ta vừa uống trà thơm vừa tán gẫu thế nào?”

“Vậy rất tốt.” Bùi Cẩn nói xong, gật đầu chào hỏi với vài vị quý tộc quen biết trong phòng rồi ung dung bước vào phòng trong.

Vài vị quý tộc trẻ tuổi thấy Bùi Cẩn đi vào không thấy bóng dáng mới nhỏ giọng nói: “Cửu điện hạ này đúng thật là tiêu tiền như nước. Nghe nói mấy ngày trước hắn vừa mới mua cho vương phi một bộ vòng bằng ngọc cổ.”

“Ai, vậy là ngươi không hiểu, Cửu điện hạ là danh sĩ phong lưu, vàng bạc tiêu hết còn kiếm lại, khó được một nụ cười của mỹ nhân a!!!”

“Thế ngươi cũng đừng cọ xát, mau đào bạc mua cái nhẫn này đi, không phải chỉ có năm trăm lượng thôi sao, nhìn ngươi đau lòng thành cái dạng này!”

“Ta không phải đang tính toán tỉ mỉ sao? Tiểu nhị, mua nhẫn này có được tặng thêm gì khác không?”

Bùi Cẩn và Tô Đạt tiến vào phòng trong, vẻ mặt của hai người đều thay đổi.

Tô Đạt bóc xuống vẻ hiền lành tươi cười, đầy mặt đau khổ nói: “Ai u Cửu gia của ta, ngài nhanh nhanh đem vị kia đi thôi, hại ta mấy ngày nay cũng ngủ không yên giấc.”

Bùi Cẩn nhíu mày: “Ta nhìn ngươi vẫn mặt mày hồng hào tinh thần tỏa sáng!”

Tô Đạt nghiêm túc: “Đó chỉ là biểu hiện giả dối.”

Bùi Cẩn thối một ngụm: “Đừng nhiều lời, nhanh mang người ra đây.”

Tô Đạt bất đắc dĩ, đi đến góc tường đẩy ra một cơ quan. Lập tức, trong góc phòng bình thường không ai để ý đột nhiên lõm vào một cái động, nhìn sâu vào thì thấy hướng xuống dưới là một cầu thang đá sâu hun hút.

Ánh mắt Bùi Cẩn lóe lóe: “Quả nhiên lợi hại.”

Đó là một tầng hầm, rất rộng cũng rất sạch sẽ, thậm chí nơi nào đó còn lộ ra ánh nắng. Tô Đạt đưa hắn đến trước một cánh cửa nhỏ, đè thấp thanh âm nói: “Hắn ở trong này.”

Bùi Cẩn gật gật đầu: “Đã biết.”

“Ta ở bên ngoài chờ ngài.”

“Được.”

“Nhưng ngài phải cẩn thận, hạ nhân nói đầu óc hắn có chút…” Tô Đạt nói đến đây, mặt nhăn lại liên tục lắc đầu.

Bùi Cẩn nhíu mày: “Sao lại thế này?”

Tô Đạt vung vung cổ tay áo: “Dù sao cũng khó mà nói, ngài tự mình xem đi.”

Bùi Cẩn đột nhiên có chút dự cảm không được tốt lắm.

Đợi cho Tô Đạt đi ra ngoài, Bùi Cẩn mới chậm rãi tra khóa vào ổ, mở cửa.

Trong phòng, Bùi Lâm mặc một thân vải thô, mái tóc một sợi không loạn, ngồi ở bên cạnh bàn, sắc mặt tái nhợt, bên miệng lại treo lên một tia ý cười. Nghe được có người mở cửa, ánh mắt vốn bình tĩnh bỗng giật giật, đợi cho đến nhìn thấy người tới là ai, ánh mắt hắn cong lên, nở nụ cười.

“Cửu ca.” Giọng nói hắn êm ái.

Bùi Cẩn nhìn bộ dạng im lặng của hắn, đột nhiên trong lòng cảm thấy lạnh. Hắn quá bình tĩnh, không có kinh ngạc, không có bối rối, thật giống như đã biết hết thảy.

Đối mặt với một Bùi Lâm như vậy, vẻ mặt Bùi Cẩn có chút cương cứng, hắn cũng không biết bây giờ nên ứng đối thế nào.

Bùi Lâm lại xoay đầu nhìn về phía cửa sổ, thần tình vẫn thản nhiên như cũ: “Ta vẫn đang nghĩ, Cửu ca chừng nào thì mới xuất hiện. Ta nghĩ rằng còn có thể thật lâu, thật không ngờ Cửu ca lại đến nhanh như vậy. Hình như cũng hơn mười hai ngày đi… Ai, cũng có thể là mười ba ngày, phân không rõ, ngươi xem, nơi này cũng không biết ngày đêm.

Bùi Cẩn nhìn hắn tự nói tự cười, trong lòng có chút trầm xuống, hắn giống như hiểu được lời Tô Đạt vừa nói ở bên ngoài là có ý gì, nhưng hắn vẫn chưa dám xác định. Nhấp môi dưới, Bùi Cẩn mở miệng hỏi: “Tại sao lại biết là ta?”

Bùi Lâm quay đầu, hai tròng mắt đen kịt khiến người ta nhìn có chút run rẩy, phát hiện Bùi Cẩn khẽ nhúc nhích chân mày, Bùi Lâm cười nói: “Cửu ca, ngươi sợ cái gì?”

Bùi Cẩn chạy nhanh định thần, vừa nãy nhìn vào hai mắt hắn, Bùi Cẩn có chút hoảng hồn.

“Cửu ca, ngươi không phải sợ, ta hiện tại là tù nhân của ngươi, không làm gì được. Ngươi xem, cho dù bây giờ đặt một thanh kiếm trước mặt ta ta cũng không dùng được.” Nói xong, vươn tay phải ra trước mặt Bùi Cẩn.

Bùi Cẩn nhìn bàn tay không trọn vẹn của hắn, run sợ. Ngày đó hắn đề điểm Bắc Đẩu một chút, Bắc Đẩu lập tức đi cắt hai ngón tay Bùi Lâm. Rồi sau đó, hắn bắt chước một vài nét chữ của Bùi Lâm.

Chính hai thứ này, bức tử hoàng hậu.

“Để cho ta nghĩ xem, Cửu ca cắt hai ngón tay của ta làm gì vậy?” Bùi Lâm nhíu mày, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy nghi hoặc, “Ta nghĩ mấy ngày, vẫn luôn luôn nghĩ không ra, sau lại nghe được tiếng chuông phát tang, rốt cục hiểu rõ.”

Nói đến đây, trên mặt Bùi Lâm lại hiện ra một nụ cười rực rỡ như nắng sớm: “Cửu ca, mẫu hậu ta chết rồi đúng không?”

Bùi Lâm cười đến đơn thuần, thanh âm lại mềm mại khiến tia quỷ dị cùng lạnh lẽo trong lòng Bùi Cẩn càng dấy lên. Mà khi chạm đến ánh mắt hiểu rõ hết thảy của hắn, Bùi Cẩn cảm thấy hít thở không thông.

“Nhưng đã chết cũng tốt. Ta không làm Thái tử, mẫu hậu còn sống cũng không vui vẻ. Đời này của nàng quá mệt mỏi, sớm một chút nhắm mắt lại cũng sớm nghỉ ngơi. Chết, chính là giải thoát.” Bùi Lâm buồn bã nói xong, quay đầu lại nhìn về phía cửa sổ.

Bùi Cẩn nhìn sườn mặt của hắn, không rét mà run. Đây là Thái tử hắn nhận thức sao? Đây vẫn là Bùi Lâm trước kia sao? Tại sao lại cảm giác giống như thay đổi một người hoàn toàn khác?

Đây là tâm như tro tàn, hay đã hiểu rõ hồng trần? Nếu không, một người như hắn tại sao có thể nói ra như vậy?

Nghĩ đến cái gì, Bùi Cẩn trầm giọng nói: “Cho nên, Nhan Thế Tĩnh cũng là ngươi giết?”

“Thế Tĩnh?” Như là trí nhớ rất xa xôi, ánh mắt Bùi Lâm có chút mờ mịt, đợi cho nhớ được tên này là ai, hắn mím môi nở nụ cười: “Đúng vậy, nàng còn sống rất thống khổ, chi bằng chết đi.”

Nói xong, Bùi Lâm nhìn hai tay mình, có chút mất mát lại có chút bi thương nói: “Chính là hai bàn tay này đem nàng bóp chết, cũng đem nàng đẩy xuống. Ai, đây là một đôi tay nghiệt chướng nặng nề… Nhưng có thể giúp Thế Tĩnh giải thoát, nghiệt chướng này ta chịu cũng được.”

Bùi Cẩn im lặng. Tư duy của người này, hắn đã không thể lý giải.

“Cửu ca, có phải ngươi cảm thấy ta thực tàn nhẫn? Có phải ngươi cảm thấy thực ngoài ý muốn?” Bùi Lâm lại mở miệng.

Bùi Cẩn im lặng, quả thật, hắn hoài nghi Thập đệ có phải đã nhập ma chướng hay không?

Bùi Lâm trừng mắt, nói: “Kỳ thật, ai không tàn nhẫn?”

“Có ý gì?”

“Cửu ca, mấy người chúng ta, ai không tàn nhẫn? Ta giết Nhan Thế Tĩnh, nhưng các ngươi lại bức nàng phát điên. Ngươi nói, rốt cuộc ai so với ai càng tàn nhẫn?” Khóe miệng Bùi Lâm đột nhiên lại phiếm ra ý cười trào phúng.

Bùi Cẩn bị hỏi cho không trả lời được.

Bùi Lâm thật sâu nhìn hắn một cái, ánh mắt lại trở nên bi thương vô cùng: “Ta chỉ muốn rời khỏi, muốn thoát khỏi nhà giam này, ngươi vì sao còn bắt ta trở về?”

“Ngươi thật sự muốn đi?”

“Ta nếu không muốn đi vì sao lại nhiều lần thỉnh cầu bị phế ngôi? Vì sao lại nhàn hạ đến mức giả chết chạy trốn? Đáng tiếc, đều bị ngươi phá hỏng.” Ánh mắt Bùi Lâm tràn đầy u oán.

“Ngươi không muốn vị trí kia?” Bùi Cẩn trầm giọng hỏi.

Bùi Lâm cười cười, lạnh nhạt nói: “Đối với ta, vị trí kia chỉ là vũng bùn. Một vũng bùn ăn thịt người.”

Ánh mắt Bùi Cẩn nheo lại: “Nếu đã cố ý phải đi, vì sao còn muốn mật báo cho phụ hoàng?”

“Mật báo?” Bùi Lâm nhíu mi, rất nhanh lại giật mình, chẳng qua trên mặt hắn cũng hiện lên biểu tình giật mình như vậy, chính là ánh mắt hơi hơi mở lớn, khẩu khí càng phát ra mơ hồ: “Thì ra Vương Phúc Niên là người của ngươi.”

Bùi Cẩn không thể không tán thưởng, Thập đệ của hắn thật sự là người thông minh. Chỉ cần nói sơ một chút hắn liền lập tức hiểu được. Chẳng trách lúc nhỏ phụ hoàng yêu thương hắn như vậy, cũng khen hắn trí tuệ phi phàm.

“Cửu ca, rốt cuộc là ngươi thắng.” Bùi Lâm buông tiếng thở dài, có chút hứng thú rã rời.

“Vốn ngươi muốn ta chết đúng không?” Nghĩ đến điều này, Bùi Cẩn dần vững tâm, cứng rắn, cũng liền ổn.

“Không.” Bùi Lâm lập tức phủ định.

Bùi Cẩn híp mắt.

Bùi Lâm mấp máy môi, lại phát hiện nói không ra lời. Hắn vì sao muốn mật báo? Là muốn hại Cửu ca sao? Cũng không phải, Cửu ca ngồi lên vị trí kia so Thất ca còn tốt hơn. Nếu Thất ca được truyền vị, tất sẽ tiêu diệt đảng thái tử, khi đó mọi chuyện sẽ chấm dứt.

Bùi Lâm nghĩ lại nghĩ, lúc hắn nhớ đến ánh mắt phẫn nộ lại buồn thương của Diên đế, liền có chút hiểu được.

Hắn chọc phụ hoàng mất hứng, chọc phụ hoàng tan nát cõi lòng, cho nên hắn nghĩ muốn bồi thường một chút. Phụ hoàng vẫn nhìn không rõ Cửu ca, nếu đem chân tướng nói ra, có lẽ phụ hoàng sẽ ít phiền não đi một chút.

Đơn giản chỉ là như vậy.

Bên này Bùi Lâm còn đang suy tư, bên kia Bùi Cẩn đã mở miệng: “Bùi Lâm, có phải ngươi cảm thấy cả đời này của ngươi đều rất thống khổ, chỉ có rời đi mới được giải thoát?”

Bùi Lâm quay đầu, giật mình.

Bùi Cẩn lại tiếp tục: “Có phải ngươi nhìn những người đó đều cảm thấy bọn họ thống khổ, chết đi mới là giải thoát tốt nhất?”

Bùi Lâm gật gật đầu.

Bùi Cẩn nở nụ cười: “Người khác thống khổ, ngươi cảm thấy bọn họ chết mới là giải thoát. Vậy vì sao ngươi cảm thấy thống khổ lại không đi tìm chết tự giải thoát?”

Lúc này, Bùi Lâm bị hắn hỏi cho không trả lời được.

Bùi Cẩn nhìn dáng vẻ của hắn, hiểu được mình đoán không có lầm. Mới vừa rồi bị phản ứng quỷ dị của hắn bức suýt chút nữa tâm thần rối loạn. Người trước mặt này sở tác sở vi làm người khác khó có thể hiểu được, mà hiện tại, hắn đã nhìn rõ.

Ánh mắt Bùi Cẩn trầm xuống, bước nhanh tiến lên túm lấy vạt áo của hắn dùng lực xé rách.

“Cửu ca, ngươi muốn làm gì?” Bùi Lâm đã không thể bình tĩnh được nữa, ánh mắt tràn đầy kinh hoảng.

Khóe miệng Bùi Cẩn lộ ra một tia cười trào phúng rồi sau đó ngón tay hung hăng đâm vào vết sẹo trước ngực hắn, nói: “Lần trước ngươi dùng đoản kiếm tự đâm vào ngực tại sao không đâm sâu thêm một chút? Vì sao không hề hướng lên trên thêm nửa tấc? A, là ngươi không muốn chết đúng không? Ngươi rất sợ chết đúng không?”

Thân mình Bùi Lâm trắng nõn gầy yếu, mà trước ngực hắn lại là một vết sẹo hồng hồng.

Bùi Cẩn phiền chán đem hắn đẩy mạnh ra, từ trên cao nhìn xuống nói: “Bùi Lâm, ngươi cảm thấy ngươi sạch sẽ, kỳ thật ngươi mới là kẻ dơ bẩn nhất! Rất sợ chết, tự cho là đúng, dối trá đến cực điểm! Ngươi nếu không muốn ngôi vị Hoàng đế, ngay từ đầu ngươi nên nói ra, không phải đợi đến bây giờ! Nếu ngươi không muốn cưới Nhan Thế Tĩnh, ngay từ đầu ngươi nên tránh xa nàng chứ không phải để cho nàng có chút kỳ vọng! Ngươi vì tư lợi của bản thân mình, hờ hững hết thảy, như vậy ngươi liền cảm thấy chính mình cao thượng! Bùi Lâm, không cần làm thành bộ dáng người chết cho ta xem, bẩn mắt ta!”

Bùi Lâm bị chấn động. Nhiều năm như vậy hắn vẫn xây dựng một thế giới cực lạc, trong thế giới kia chỉ có một mình hắn nhưng vẫn đủ tốt đẹp. Hắn dựa vào tốt đẹp hư vô đó sống đến ngày hôm nay, vốn tưởng rằng chính mình không nhìn vui buồn nhân gian cũng đủ cường đại, lại không biết rằng tốt đẹp kia yếu ớt như vậy, chỉ cần vài câu nói của người trước mặt này cũng đủ khiến nó sụp đổ hoàn toàn.

Hắn không tốt đẹp! Cho nên thế giới hắn xây dựng cũng không tốt đẹp như vẫn tưởng!

Hắn là dơ bẩn! Cho nên thế giới kia cũng sinh ra từ trụ cột dơ bẩn của hắn!

“Bùi Lâm, ngươi dẫm lên tâm huyết cả đời của người khác, làm thương tổn những người ủng hộ ngươi chỉ vì cái ngươi tự cho là tự do và giải thoát! Ngươi có biết mẫu hậu ngươi chết như thế nào? Nàng là vì để ngươi sống sót mà chính mình tự sát! Thâm cung không phải lồng giam cũng không phải vũng bùn, là chính ngươi tự nhốt mình trong hắc ám ngươi xây dựng ra!”

Nói xong, nhìn Bùi Lâm mờ mịt bất lực thất thần, Bùi Cẩn cười lạnh nói: “Ngươi cảm thấy thâm cung đáng sợ, vậy nơi này không có đấu tranh lục đục, ngươi thoải mái thủ hộ niết bàn của ngươi đi!”

“Bùi Lâm, ngươi sống một mình ở nơi này đi!”

Nói xong một câu cuối cùng, Bùi Cẩn xoay người bước đi, không muốn xem bộ dáng thất hồn lạc phách kia nhiều thêm một cái liếc mắt.

Mà khi Bùi Lâm nghe được tiếng khóa cửa, đột nhiên hoàn hồn, rồi sau đó bổ nhào vào cửa hô lớn: “Thả ta ra ngoài, thả ta ra ngoài! Không được đem ta nhốt trong này!”

Hắn thét đến yết hầu khàn khàn, nắm đấm đập vào cửa đến vỡ da nhưng vẫn như cũ không có người nào hồi âm.

Cảm giác trong phòng yên lặng như đã chết, Bùi Lâm đột nhiên có chút nổi da gà. Hắn lui tại trong góc, thân mình kề sát vách tường, ánh mắt kinh hoảng mà trống rỗng: “Không được đem ta nhốt trong này, ngươi có thể giết ta, không được đem ta nhốt vào nhà giam…”

Toàn bộ căn phòng vẫn thủy chung không một tiếng động.

Bùi Lâm nghe được trong lòng hắn đang có vài thứ dần dần vỡ nát.

Thật lâu thật lâu về sau, hắn ngẩng đầu, tiếp tục nhìn về phía cửa sổ.

Cửa sổ là cửa sổ, nhưng bên ngoài lại là một bức tường cao xám ngắt.

One thought on “Phu quân, kiềm chế điểm_chương 57

  1. cám ơn bài post, đã lâu chưa gặp, hehe…
    Lâu lâu mí thấy Bùi Cẩn lúng túng..
    BC nói đúng, cựu thái tử chỉ ra vẻ thanh cao, đã k mún thì từ chối ngay từ đầu…
    nói chứ, k thích mà cứ “ăn nằm” với con gái ngta là sao, hừ…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s