Phu quân, kiềm chế điểm_chương 58

[58]

Bùi Cẩn đi ra khỏi mật thất, sau lưng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Vừa rồi tuy trên mặt hắn tỏ ra bình tĩnh nhưng trong lòng đã sớm bị chấn động.

Từng tiếng kêu gào của Bùi Lâm còn vang vọng bên tai, nhưng là vì sao hắn đột nhiên lại biến thành như vậy? Là quá thông minh dẫn đến vật tất cực phản? Nếu không phải chính mình nỗ lực khắc chế, thiếu chút nữa đã bị hắn mê hoặc hoàn toàn.

Không thể không nói, sự phòng bị trong tâm trí hắn đã lớn đến cực hạn. Vui buồn đã đạm mạc, ấm lạnh đã không nhìn, hắn tạo ra cho chính mình một chuẩn tắc hành vi xử sự, cho nên sở hữu tất cả ngôn hành cử chỉ đều đi theo con đường đó.

Chính như theo lời của hắn, ai so với ai càng tàn nhẫn? Nhan Thế Tĩnh chết đi, rốt cuộc vẫn là tốt hơn còn sống.

Chỉ tiếc, hắn rốt cuộc vẫn bại bởi chính mình!

Bùi Cẩn nhìn khung trời xanh thăm thẳm bên ngoài, hít sâu một hơi. Câu nói cuối cùng kia, tưởng như vô tình nhưng Bùi Cẩn hắn lại rất rõ ràng đó chính là một phép nghịch biện, vì để đánh nát tâm đề phòng của Bùi Lâm, để cho hắn đào ra âm u sâu nhất trong lòng mình rồi cuối cùng bị chính âm u đó cắn nuốt.

Bùi Cẩn nghĩ, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, rất nhanh có thể truyền đến tin hắn chết.

Vươn tay, xương ngón tay hữu lực, nhưng cũng đã nhuốm máu tanh.

Một câu thành Phật, một câu thành Ma, cũng chỉ như thế mà thôi.

Không lâu sau khi Bùi Cẩn đi Tô thị tác y phường, một chiếc xe ngựa hoa lệ lại theo hướng trái ngược chậm rãi tiến tới.

“Phu nhân, vài vị phu nhân ở phủ Quốc công đến.” Nha hoàn đi vào bẩm báo.

Nhan Thế Ninh đang ngồi ăn mơ chua, nghe được nha hoàn thông báo liền cả kinh, các nàng đến đây làm cái gì? Trong lòng tuy nghĩ vậy nhưng chân cũng đã bước ra ngoài nghênh đón, đi tới cửa lại cúi đầu nhìn nhìn bụng mình, thấy xiêm y rộng rãi không nhìn ra được gì mới tiếp tục đi ra ngoài.

Từ sau khi chuyện Thu Nguyệt phát sinh, hai phủ đều ngấm ngầm duy trì khoảng cách với nhau, lần này ba vị thím cùng nhau tiến đến, đúng là khó được.

Ngồi xuống, dâng trà, bắt đầu nói chuyện phiếm.

“Nghe nói thân mình ngươi lâm bệnh nhẹ vẫn tưởng muốn đến thăm ngươi, lại thấy bảo ngươi triền miên trên giường nghỉ ngơi không tiện thăm viếng nên đành từ bỏ. Hai ngày trước lại nghe nói ngươi khá hơn chút, vốn định đến đây, ai ngờ ông trời không nể mặt, âm u mưa gió vài ngày cho nên vẫn kéo dài đến hôm nay…” Nói chuyện là nhị thẩm, là một phụ nhân nhanh mồm nhanh miệng rất có thể nói.

Mặc dù chuyển đến vương phủ cũng lâu nhưng bản lĩnh làm bộ làm tịch dối trá nàng vẫn không quên, thấy các nàng tiến vào, Nhan Thế Ninh đã sớm khôi phụ bộ dáng dịu ngoan hiền thục trước kia. Bây giờ nghe những lời này cũng là mím môi cười nói: “Khiến cho các thím lo lắng.”

Khách sáo một trận, tam thẩm khéo léo chuyển đề tài, nói với nhị thẩm: “Tỷ tỷ, ta nhớ rõ tỷ có một chuỗi vòng muốn đưa cho Thế Ninh, sao còn chưa mang ra đi?”

“A, đúng vậy, nói chuyện nãy giờ liền quên.” Nhị thẩm nói xong, từ trong tay áo lấy ra một chuỗi vòng tay màu hồng, “Đây là nhà mẹ đẻ ta đưa đến mấy ngày trước, ta nhìn nhìn nhan sắc đã nghĩ đến ngươi là phù hợp nhất. Nào, thử xem có vừa không?”

Nhan Thế Ninh chối từ không được, cuối cùng bị kéo lấy tay bắt buộc mang vào, cũng thật sự là xinh đẹp, còn tỏa ra mùi thơm nhè nhẹ.

Tam thẩm còn đang tại khen: “Mấy hạt ngọc này cũng thật là tinh xảo, tỷ tỷ ngài cũng thật keo kiệt, lúc trước bảo cho ta xem một chút cũng không cho… Ai, cái này tại sao lại còn có mùi?”

Tam thẩm ghé sát vào ngửi ngửi, bỗng nhiên lại “Ai nha” một tiếng: “Đây chính là xạ hương sao? Cực kỳ đắt tiền!”

Nhan Thế Ninh vừa nghe, sắc mặt liền thay đổi, vội vàng đem vòng tay tháo ra.

Xạ hương, thứ này sẽ khiến nữ nhân bị xảy thai!

Mà một màn này hoàn toàn lọt vào trong mắt mấy vị phu nhân phủ Quốc công. Tiếp được một cái nháy mắt, nhị thẩm buồn bực: “Đây là xạ hương? Ta cũng không biết nha, chỉ cảm thấy hương vị dễ ngửi… Thế Ninh, ta thực sự không cố ý, này…”

Nhan Thế Ninh kinh hãi không thôi, trên mặt lại vẫn phải duy trì thong dong: “Không có việc gì, thím cũng là không hiểu rõ.”

Nói xong nàng tinh tế quan sát thần sắc ba người, chỉ là nghiền ngẫm một hồi cũng không rõ bọn họ thật không biết hay giả không biết.

Đợi cho nói chuyện phiếm đến xiêm y quần áo, Nhan Thế Ninh rốt cuộc phát hiện ba người lần này đến là có vấn đề. Nhìn tam thẩm làm bộ vô tình sờ thử chất liệu mà đo đo eo lưng của nàng, nàng tránh cũng không được, không tránh cũng không được.

Tuy rằng bụng không phải thực lộ, nhưng rốt cuộc là vẫn không giống bình thường.

Mà trong lúc nàng cẩn thận né tránh, nhị thẩm lại mở miệng hỏi: “Thế Ninh, ta phát hiện ngươi ăn vặt đều là vật chua, không phải là có thai? Nếu có nhất định phải nói cho thím.”

“Đó là đương nhiên.” Lúc này Nhan Thế Ninh đã bắt đầu xác nhận, ba người này đến chính muốn thử xem nàng có mang thai hay không?

Các nàng muốn làm cái gì?

Tiễn bước vài vị thím, Nhan Thế Ninh tựa mình ngồi trên ghế dựa, nhíu mày suy nghĩ sâu xa.

Lúc Bùi Cẩn trở về nhìn đến vẻ mặt nghiêm túc của Nhan Thế Ninh, ngạc nhiên nói: “Ái phi tựa hồ có tâm sự, chẳng lẽ do nhớ nhung vi phu mà ra?”

Nhan Thế Ninh nhìn hắn không đứng đắn, liếc trắng mắt, trả lời: “Vừa rồi vài vị thím ở phủ Quốc công đến đây.”

“Bọn họ đến làm cái gì?” Bùi Cẩn vòng đến đem nàng ôm ngồi ở trên đùi mình. Nhan Thế Ninh gặp bên cạnh còn có người, muốn chạy nhưng Bùi Cẩn gắt gao giữ chặt.

Mà bọn hạ nhân đã sớm mắt thấy nhưng không thể trách, sắc bén lui xuống.

Nhan Thế Ninh giận giữ mắng: “Chàng ít nhiều còn có cái “hiền” danh ở bên ngoài, tại sao càng ngày càng không biết thu liễm?”

Bùi Cẩn cọ cọ cổ của nàng, rồi sau đó chôn mặt ở hõm vai nàng, yên lặng nói: “Thế Ninh, Bùi Lâm đã chết.”

Bùi Lâm đã chết, sau khi hắn đi không lâu, tự đập nát ấm trà, cắt cổ tay.

Lúc phát hiện, máu đã chảy hết nhưng hắn vẫn còn lại một hơi.

Hắn nhìn bức tường ngoài cửa sổ, nói: “Máu là đỏ, là sạch sẽ. Rốt cục ta cũng được giải thoát.”

Ai cũng không biết đây rốt cục là ý gì. Chỉ có khi tiểu nhị chạy đến bẩm báo hắn, Bùi Cẩn đại khái hiểu được, sau đó, hắn ở trước mặt người khác miễn cưỡng cười vui, chỉ có về đối diện với Nhan Thế Ninh hắn mới rốt cục dỡ bỏ ngụy trang xuống.

Hắn không giết Bùi Lâm, Bùi Lâm cũng vì hắn mà chết. Lòng của hắn nặng trịch, tựa hồ muốn đem hắn nghiền nát.

Bùi Cẩn không nói rõ nhưng Nhan Thế Ninh vẫn đoán được sự tình xảy ra. Nàng xoay người ôm lấy cổ hắn, đem hắn bao bọc thật chặt.

Qua thật lâu sau, Bùi Cẩn rốt cục định thần trở lại. Hắn khẽ hôn lên trán Nhan Thế Ninh, lại một đường đi xuống cánh môi, triền miên một hồi mới buông ra. Chính là lúc hai người tách rời, trong mắt đều có dục niệm.

Khóe miệng Bùi Cẩn nhếch lên: “Ái phi, ban ngày tuyên dâm là làm sao vậy?”

“… Chàng chết đi!” Nhan Thế Ninh chụp lên ót hắn.

Bùi Cẩn nhíu mày: “Bây giờ nàng ngay cả câu cửa miệng của Tiểu Giáp đều học được, xem ra ta phải đổi hai người khác bảo hộ nàng. Cái tốt không học lại học cái xấu, lúc nàng đem bản sự thổi phồng vuốt mông ngựa của Tiểu Ất học xong không phải là xong đời?”

“Đừng, hai người bọn họ rất thú vị, xem hai bọn họ đấu võ mồm ta còn có thể giải sầu!”

“Đúng rồi, nàng vừa nói phủ Quốc công người đến là có chuyện gì?” Nhớ tới việc này, Bùi Cẩn lại hỏi.

Nhan Thế Ninh rũ xuống rèm mi, suy tư trong chốc lát mới trả lời: “Ta nghĩ, bọn họ là tới xem ta có mang thai hay không, sau đó, ta nghĩ mình đã để lộ sơ hở.”

Bùi Cẩn nghe xong liền nhíu mày: “Quốc công đây là muốn làm cái gì? Nay Hoàng hậu đã chết, thù của mẫu phi ta đã báo, hắn còn chen vào một chân rốt cục là ý muốn thế nào?”

“Vậy hắn biết ta mang thai có sao không?” Nhan Thế Ninh lo lắng hỏi.

Bùi Cẩn nhấp môi dưới, nặng nề nói: “Chỉ sợ mấy ngày thanh nhàn của chúng ta sắp hết rồi.”

“Có ý gì?”

“Yên lặng xem xét đi.”

Chính như Bùi Cẩn sở liệu, rất nhanh, phong ba liền tới.

Đêm qua nhiệt độ đột nhiên hạ thấp, bá quan văn võ vào triều sớm, cho dù mặc thêm vài tầng áo vẫn như cũ chịu không nổi giá lạnh. Lúc này Diên đế chưa tới, mọi người chia làm hai hàng yên lặng đứng đợi, chỉ là, mặt ngoài nhìn như bình tĩnh nhưng nội bộ lại đã sớm sóng ngầm mãnh liệt.

Một phần tử của đảng Thất vương nhìn nhìn Uy quốc công hiên ngang lẫm lẫm đứng gần, nhỏ giọng thì thầm với đồng nghiệp bên cạnh: “Lão ta tại sao lại đến đây? Nửa năm này cũng chưa thấy vào triều!”

“Ai biết được!”

Trong lúc mọi người khe khẽ nói nhỏ, Diên đế một thân hoàng bào chầm chậm đi tới ghế rồng.

“Bệ hạ giá lâm!”

“Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

Nhìn văn võ đại thần quỳ đầy đất, Diên đế hơi hơi nhíu mày. Gần đây xảy ra rất nhiều chuyện, ý chí cường thịnh như sắt đá của hắn thủy chung không chiến thắng được tuổi già, từng nghe thanh âm hô vạn tuế cảm thấy lòng tràn đầy phấn chấn nay vào tai cũng chỉ thấy phiền chán ầm ỹ.

Dư âm lượn lờ, nhưng cũng chỉ là chuyện cũ trước kia mà thôi.

Người bên dưới thấy Diên đế hồi lâu không nói “Bình thân”, có chút quỳ không được, nền gạch vốn là lạnh lẽo cộng thêm hôm nay rét buốt như vậy, quỳ lâu một chút liền cảm thấy đòi mạng.

Vương Phúc Niên nhìn lướt qua Diên đế, biết là hắn thất thần liền cẩn thận nhắc nhở nói: “Bệ hạ!”

Diên đế bừng tỉnh, sau đó phất tay nói: “Đều đứng lên đi!”

Mọi người lại hô “Tạ chủ long ân”, sau đó rầm rì đứng lên.

Lâm triều cứ như vậy bắt đầu.

Nói chuyện biên cương náo động, lại chuyển sang quốc khố hư không, dần dần, đề tài liền chuyển đến chuyện mà tất cả mọi người trong triều đều chú ý.

Lại bộ thượng thư đảng Thất vương, dẫn đầu tiến ra nói: “Bệ hạ, thần có chuyện muốn thỉnh tấu!”

Diên đế nhìn mắt hắn một cái liền biết hắn muốn nói đến chuyện gì, trong lòng tuy có chút không kiên nhẫn nhưng vẫn phải chịu đựng phất tay: “Nói đi.”

Lại bộ thượng thư nói: “Thần thỉnh cầu bệ hạ sớm ngày lập Thất vương làm Thái tử.”

Mọi người nghe vậy đều có chút giật mình. Lời này tuy nói không biết bao nhiêu lần nhưng đều là uyển chuyển hàm súc, chưa bao giờ giống như lần này gọn gàng dứt khoát!

“Thất vương phẩm hạnh tốt đẹp, văn võ song toàn, là lựa chọn tốt nhất cho ngôi vị Thái tử!” Thanh âm của lại bộ thượng thư quả thật là leng keng hữu lực.

Đảng Thất vương nghe vậy, ai ai cũng tán thành.

Diên đế nghe, con ngươi càng đen đậm. Hắn nhìn quét một vòng, đem tất cả nhưng gương mặt đó ghi nhớ trong lòng, hắn thật không nghĩ tới, người ủng hộ lão Thất lại nhiều như vậy! Ngày xưa nửa chữ không rên một tiếng, hôm nay lại bận rộn đứng ra. Mà lão Thất, dường như cũng biết được nay có một màn này cho nên đã sớm cáo ốm xin nghỉ.

Nghĩ đến đứa con trai thành phủ sâu đậm lại thủ đoạn tàn nhẫn này, Diên đế thở dài.

Tuy rằng hắn không thích, tuy rằng hắn không nguyện, nhưng sự cho đến nước này, cũng chỉ có thể truyền cho hắn, dù sao người chết rồi không thể sống lại được, Đại Diên còn phải tiếp tục phồn vinh.

Chỉ là loại cảm giác bị buộc đưa ra quyết định thực sự rất tệ!

Diên đế chịu đựng tức giận, lại đem ánh mắt chuyển đến đám đại thần từ đầu đến giờ thủy chung vẫn chưa nói lời nào, khi lướt qua Uy quốc công, ánh mắt hắn vừa chuyển, mở miệng nói: “Ý tứ của Uy quốc công như thế nào?”

Hỏi câu này, nếu nói là thử ý tứ của Uy quốc công chẳng bằng nói hắn đang kéo dài thời gian. Cho dù cuối cùng hắn sẽ thỏa hiệp, nhưng hắn sẽ không thỏa hiệp nhanh như vậy.

Mà Uy quốc công hiển nhiên đã sớm chờ, nghe được Diên đế hỏi, hắn tiến lên nửa bước, cung kính đáp: “Lão thần không đồng ý.”

Sắc mặt toàn trường đều thay đổi.

Thất vương trở thành Thái tử là phát triển theo đúng hướng, Uy quốc công ngươi hiện tại lại phản đối ý là làm sao?

Trong lúc mọi người còn kinh nghi, Uy quốc công thản nhiên nói: “Thần nghĩ đến, Cửu vương Bùi Cẩn mới càng thích hợp.”

One thought on “Phu quân, kiềm chế điểm_chương 58

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s