Phu quân, kiềm chế điểm_chương 59

[59]

“Cửu điện hạ tài năng xuất chúng, không kiêu ngạo không nóng nảy. Năm ấy lũ lụt ở Tuyên thành đều là do điện hạ ngày đêm cực nhọc nghĩ cách trị thủy, cuối cùng lũ lụt được giải trừ, dân chúng có thể thái bình trở lại, nhưng điện hạ không lưu thanh danh, chỉ đem công lao đẩy cho người khác. Chiến loạn Nam Cương, vẫn là Cửu điện hạ bày mưu nghĩ kế đem phản quân hoàn toàn tiêu diệt, cuối cùng công thành lui thân không cầu danh lợi. Chuyện như vậy, chỗ nào cũng có, lúc này lão thần không cần nhiều lời, nghĩ rằng mọi người ở đây ai cũng đều biết.”

Nói tới đây, Uy quốc công nhìn quét qua mọi người, mà mọi người hoặc là phục tùng rũ mắt, hoặc là hai mặt nhìn nhau thế nhưng không một người đưa ra nghi ngờ.

Xác thực, công lao của Cửu vương bọn họ hoặc nhiều hoặc ít đều biết đến, mà trong đó có không ít người do Bùi Cẩn lập công xong thoái thác mà được lợi. Trước kia bọn họ sát ngôn quan sắc, biết Diên đế lãnh đạm Cửu vương cho nên liền mặc kệ! Việc này, tất cả mọi người đều rõ ràng trong lòng nhưng ai cũng không nhắc tới trước mặt ai, hôm nay Uy quốc công không để ý đến tâm tư đem hết thảy lôi lên nói, bọn họ không thể cãi lại, cũng chỉ có cam chịu. Nhất là đảng Thất vương, năm đó tranh đoạt cướp công nhiều nhất chính là bọn họ, hiện tại tuy rằng lòng không cam nhưng cũng chỉ có thể chịu đựng, bằng không nếu tra xét rõ ràng, ai cũng đừng hòng tốt.

Có người gan lớn sớm nâng lên mí mắt nhìn về phía Diên đế ngồi trên ghế rồng, quả nhiên sắc mặt của hắn cực kỳ khó coi.

Diên đế tâm tình không tốt. Lúc Uy quốc công nói hắn còn có nghi ngờ, bởi vì trong mắt hắn, Bùi Cẩn chỉ là một thứ bài trí, không có công tích gì. Trước kia mặc kệ là đi Tuyên thành trị thủy hay đi Nam Cương bình loạn, hắn đều chính là làm thành viên của hoàng thất đi tọa trấn ổn định lòng người, cho dù có công lao cũng sẽ không rất lớn. Nhưng nay nghe Uy quốc công nói như vậy, hắn phát hiện sự thật vốn không phải như hắn nghĩ.

Uy quốc công nói được hàm súc nhưng ý tứ lại vô cùng rõ ràng —– hơn phân nửa công lao là của Bùi Cẩn, mà các ngươi ai cũng đều biết!

Tất cả những người bên dưới kia đều biết, duy nhất chỉ có mình hắn hoàn toàn không biết gì cả, đây là cái gì? Đây chính là khi quân! Nghĩ vậy, sắc mặt Diên đế lại âm trầm thêm ba phần.

Uy quốc công cảm thấy triều đình trầm mặc, khóe miệng xả ra một tia cười lạnh: “Còn nữa, thanh danh “Hiền vương” của Cửu điện hạ mọi người ai cũng phải thừa nhận. Bên ngoài hiền đức, yêu dân như con, đây chính là “hiền” trong đạo làm vua. Biết cách dùng người, nhìn xa trông rộng, văn võ toàn tài, đây chính là “minh” trong đạo làm vua. Gặp biến không sợ hãi, bình tĩnh quyết đoán, đây chính là “thánh” trong đạo làm vua. Đại Diên quốc có Thái tử như vậy, quả thực là phúc mệnh của dân chúng! Cho nên thần khẩn cầu bệ hạ lập Cửu vương làm Thái tử!”

“Thần khẩn cầu bệ hạ lập Cửu vương làm Thái tử!”

“Thần khẩn cầu bệ hạ lập Cửu vương làm Thái tử!”

Uy quốc công nói xong, một bộ phận thuộc thế lực của hắn cũng đứng ra, chẳng qua nhân số rất ít.

Đảng Thất vương thấy thế, âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, rốt cục là nỏ mạnh hết đà, không có lực sát thương gì lớn.

Nhưng mà Uy quốc công lại giống như không thèm để ý, vẫn là vẻ mặt thản nhiên bộ dáng đã tính trước kỹ càng. Hắn đang đợi, đợi một thế lực khác đứng ra.

Quả nhiên, trong lúc song phương còn tranh luận, một người bước ra khỏi hàng.

“Thần cũng nghĩ rằng Cửu vương thích hợp làm Thái tử.”

Người này vừa mở miệng, toàn trường lại yên tĩnh xuống dưới, đảng Thất vương kinh ngạc vô cùng, mà Uy quốc công lại giống như hồ ly nở nụ cười.

Nói chuyện là binh bộ thượng thư, trụ cột đầu não của đảng Thái tử.

Binh bộ thượng thư vừa mở miệng, đám người thuộc đảng Thái tử phía sau nháy mắt với nhau cũng đều hiểu ý, lập tức đứng ra tỏ vẻ ủng hộ Cửu vương Bùi Cẩn.

Sau khi Hoàng hậu và Thái tử chết, cây đổ bầy khỉ tan, đám người này đều lo sợ sẽ lọt vào điên cuồng trả thù của đảng Thất vương, ai cũng hoang mang rối loạn thầm nghĩ tự bảo vệ lấy thân mình, mà vừa rồi nghe Uy quốc công, bọn họ được lời như cởi tấm lòng.

Hoàng hậu và Thái tử còn tại thế, Thất vương vẫn có chút kiêng kị. Nay đại địch đã trừ, Thất vương không còn cố kỵ gì khác. Trong thời gian này bọn họ đã bị chèn ép gần như lâm vào bụi bặm, mà một khi Thất vương trở thành Thái tử, ngày khác đăng cơ, y thủ đoạn tàn nhẫn của hắn, tất sẽ là một hồi tẩy trừ đẫm máu.

Như vậy, nếu muốn sống sót, vạn vạn không thể để cho Thất vương đăng cơ.

Cửu vương yếu thế, nếu muốn đăng cơ tất phải dựa vào người khác. Như vậy, chính mình có thể không lo!

Hướng gió triều đình thay đổi trong nháy mắt, lập tức mọi người đều đạt chung một nhận thức —– thề muốn lập Cửu vương làm Thái tử!

Uy quốc công nhìn đảng Thái tử đã đứng ra, hài lòng nở nụ cười rồi sau đó lui về phía sau nửa bước —– đài diễn của hắn đến đây tạm hết, hiện tại, hắn liền tiếp tục sống chết mặc bay!

Ban đầu ở trong triều đình nói đến thì gồm ba cỗ thế lực: đảng Thái tử, đảng Thất vương và đảng trung lập.

Đảng trung lập lấy Hộ bộ thượng thư cầm đầu, không tham gia vào các hoàng tử phân tranh, chỉ nghe ý chỉ của bệ hạ để làm việc. Đương nhiên bên trong những người này có người công chính, có bo bo giữ mình, cũng có cỏ đầu tường.

Mà hiện tại, đảng Thất vương trận doanh rõ ràng, đảng Thái tử chuyển đầu sang Cửu vương, vì thế lại hình thành ba cỗ thế lực mới. Chẳng qua đoạn thời gian trước đảng Thái tử bị chèn ép quá lợi hại, thế lực suy yếu cho nên dù đã đứng hết ra ủng hộ Bùi Cẩn nhưng hai bên so nhau, đám người đảng Thất vương vẫn cường ngạnh hơn một chút!

Lại bộ thượng thư âm thầm quan sát một phen, trong lòng có so đo, lại nghiền ngẫm tính toán một hồi liền đứng ra. Nhưng hắn cũng không chống lại Cửu vương, không tiếp tục khen Thất vương, hắn chỉ là cúi đầu khom người, trịnh trọng nói một câu: “Lấy hoàng tự làm trọng, lập Thất vương!”

Lại bộ thượng thư ở trong triều lặn ngụp chừng hai chục năm, đối với tâm tư của Diên đế đoán chừng cũng không sai biệt lắm, mà một câu nhẹ nhàng bâng quơ này của hắn chính là bắt kịp tâm lý coi trọng hoàng tự của Diên đế.

Cửu vương ngươi bị khen lợi hại như thế nhưng tạm thời lại vẫn chưa có con nối dòng, hết thảy đều thành công cốc. Mà Thất vương tuy có chút tỳ vết nhưng sườn phi đã có bầu, đây mới chính là mấu chốt!

Quả nhiên, lời này thốt ra, đảng Thái tử biến sắc, Diên đế nhíu mày nửa ngày dường như cũng hơi dãn ra.

Mọi người âm thầm quan sát, vốn hai bên hơi có chút cân bằng, nay lại cao thấp thấy rõ!

Mà lúc này, xem diễn nửa ngày Uy quốc công bỗng nhiên đứng lên. Hiện tại lại đến phiên hắn ra trận.

Uy quốc công nhìn thoáng qua lại bộ thượng thư, nói một câu y hệt hắn vừa nói: “Lấy hoàng tự làm trọng, lập Cửu vương!”

“Quốc công đây là ý gì?” Lại bộ thượng thư hỏi.

Uy quốc công không có trả lời mà xoay người hướng Diên đế làm cái lễ, nói: “Chúc mừng bệ hạ, chúc mừng bệ hạ, không đầy mấy tháng nữa liền có long tôn tới cửa!”

“Nói rõ?” Thân mình Diên đế không khỏi hơi nhướn về phía trước.

Uy quốc công cười nói: “Hôm trước con dâu của lão thần đến Hiền vương phủ thỉnh an Cửu vương phi, vô tình biết được vương phi đã có bầu lâu ngày.”

“Thật sao?” Diên đế vừa mừng vừa sợ.

“Bệ hạ nếu như không tin, tìm hiểu là biết ngay được.”

Diên đế thấy vẻ mặt Uy quốc công chắc chắn, trong lòng biết là không có giả, ngón tay không khỏi khẽ run. Nhưng là rất nhanh hắn liền nghĩ tới một vấn đề, Cửu vương phi có bầu, tại sao lão Cửu bấy lâu nay vẫn thủy chung chưa từng nhắc tới?

Đây là vì sao?

Mà đảng Thất vương nghe được Cửu vương phi có bầu thì vô cùng kinh ngạc, đây là có chuyện gì, lúc trước bọn họ còn chưa nghe được tiếng gió đâu, Trịnh thái y đi qua chẩn trị không phải nói cũng chưa có bầu sao?

Đảng Thái tử nghe vậy thì cảm thấy trời đang sụp xuống lại ầm ầm né sang một bên, này thật đúng là nghịch chuyển một cách bất ngờ!

Trong khoảng thời gian ngắn, hai bên lại hăng hái chiến đấu bất phân thắng bại. Đảng Thái tử có lo lắng cho nên càng thêm ra sức ca tụng công đức của Cửu vương cùng với phê phán vùi dập mấy chuyện xấu xa của Thất vương. Phê phán Thất vương bọn họ đã vô cùng thuần thục, trong chốc lát đủ loại việc ác của đảng Thất vương đều được bới móc ra một mảnh vụn cũng không chừa.

Mà đảng Thất vương tự nhiên cũng muốn tìm chuyện xấu của Bùi Cẩn, đáng tiếc hình tượng của Bùi Cẩn trước mặt người khác quá mức lương thiện, tìm nửa ngày bọn họ chỉ tìm được từ “phô trương lãng phí”, này vẫn chỉ là Bùi Cẩn vung tiền như rác mua châu báu xiêm y cho vương phi. Cho nên đến phía sau bọn họ chỉ có thể phản bác đảng Thái tử phê phán, ngươi nói ta tham ô ta liền nói ngươi kết bè kết cánh. Tóm lại là chó cắn chó, đầy miệng lông.

Diên đế nhìn phía dưới lại ầm ỹ lên, chỉ cảm thấy đầu óc ong ong phiền nhiễu vô cùng, không kiên nhẫn phất tay áo bãi triều. Nghĩ đến một đống vấn đề của quốc khố, lại sai người đem hộ bộ thượng thư kêu lại.

Trong ngự thư phòng, hộ bộ thượng thư đem từng vấn đề nói ra đâu vào đấy. Diên đế sau khi nghe xong liền đem tấu chương khép lại, ý là chấm dứt.

Hộ bộ thượng thư gặp vẻ mặt Diên đế âm trầm liền tự giác xin cáo lui.

“Ngươi đợi chút.” Diên đế lại mở miệng gọi hắn.

Hộ bộ thượng thư lập tức dừng chân.

“Ngươi cảm thấy lão Thất và lão Cửu ai thích hợp hơn?”

“Bệ hạ anh minh đều có định đoạt.” Hộ bộ thượng thư cung kính trả lời.

“Lời nói có lệ trẫm đã muốn nghe ngấy.” Diên đế nhíu mày.

Hộ bộ thượng thư thấy bệ hạ nổi giận, thắt lưng cúi càng thấp.

Diên đế nhìn hắn một cái, nói: “Nói suy nghĩ thật của ngươi đi, trẫm biết ngươi có ý riêng. Trẫm tha ngươi vô tội là được!”

Hộ bộ thượng thư, luôn luôn trung lập, là người đứng đầu đảng trung lập trong triều. Diên đế hỏi hắn là do chuyện hôm nay trong triều làm phiền lòng, đột nhiên muốn tìm kẻ tin cậy hỏi một chút mà thôi.

Hết thảy phát sinh hôm nay không thể không nói ra ngoài dự kiến của hắn. Diên đế không ngờ Uy quốc công sẽ đứng ra cho thấy lập trường, càng không ngờ đảng Thái tử lại chuyển trận doanh nhanh như vậy. Mà cẩn thận ngẫm lại, bọn họ làm như vậy là có thể hiểu được, xuất phát từ lợi ích riêng, bọn họ đương nhiên không muốn để lão Thất đi lên ngôi vị hoàng đế!

Như vậy, xuất phát từ công lợi bọn họ lại hy vọng là ai?

Hỏi những người kia chắc chắc sẽ không ra kết quả, chỉ có thể hỏi người vẫn không thuộc phe phái nào.

Hộ bộ thượng thư trầm ngâm một lát, gặp thật sự tránh không được liền chỉ có thể nói: “Thần nghĩ rằng, Cửu điện hạ thích hợp.”

“Sao?” Diên đế nhíu mày.

Hộ bộ thượng thư im lặng một lát mới chậm rãi nói: “Lão thần đối với hai vị điện hạ đều không có hiểu biết gì nhiều, tất cả phán đoán cũng chỉ dựa trên kiến giải vụng về. Nếu nói sai lầm, còn xin bệ hạ thứ tội.”

“Được.” Trước khi nói thì thỉnh tội, được tha tội mới mở miệng, Diên đế đối với phong cách làm việc của vị hộ bộ thượng thư này đã sớm hiểu biết. Nếu nói trong triều ai cẩn thật nhất thì không thể thoát được hộ bộ thượng thư.

Hộ bộ thượng thư được bảo đảm, cho nên làm ra vẻ gian nan mở miệng nói: “Thần nghĩ đến, Cửu điện hạ làm người khoan dung độ lượng, thích hợp lập thành Thái tử.”

Nhìn như một câu nói bình thường nhưng nháy mắt lại đánh thức Diên đế.

Bùi Cẩn khoan hậu cho nên dù đăng cơ đế vị cũng sẽ đối xử tử tế với người khác, mặc kệ là đảng Thất vương vẫn là đảng Thái tử. Như thế, triều đình sẽ không bị chấn động. Nay quốc khố hư không sắp đổ, nếu còn gặp nội chiến thì Đại Diên sẽ lâm vào tình cảnh hung hiểm vạn phần.

Ánh mắt Diên đế chớp một cái sâu thăm thẳm.

Sau một lúc lâu, hắn thở ra một hơi, chậm rãi nói: “Trẫm đã biết, ngươi trước hết lui xuống đi.”

“Thần cáo lui.” Hộ bộ thượng thư lĩnh chỉ.

Đi tới cửa điện, trong con ngươi của hộ bộ thượng thư hiện lên một tia phức tạp, hắn nhớ tới một chuyện cách đây sáu năm.

Năm đó, Cửu điện hạ gặp được nữ nhi nhà mình làm chuyện cẩu thả, hắn tuy rằng tức giận lôi đình nhưng vẫn thay mình giấu giếm. Khi đó nếu như không được che lấp chuyện này, hắn cũng không có được ngày hôm nay. Hắn nợ Cửu điện hạ một mối nhân tình!

Ai, nữ nhi a nữ nhi, ngươi quả thật hồ đồ, nếu lúc trước ngươi không bị ma quỷ ám ảnh, về sau không chính xác sẽ lên làm Hoàng hậu!

Nghĩ đến đây, hộ bộ thượng thư giật mình một cái —– nay thắng bại chưa phân, vì sao hắn lại cảm thấy Cửu vương tất thắng không thể nghi ngờ?

Quá kỳ lạ!

Vốn chính là một vị nhàn vương không quyền không thế không chỗ dựa, ai ngờ trong nháy mắt lại được nhiều người ủng hộ như vậy!

“Thế” ở nơi nào? Chính là thay đổi trong chớp mắt, trong lúc người ta còn chưa nhận thức được.

Triều đình, cho tới bây giờ vẫn là như vậy.

Hộ bộ thượng thư yên lặng suy nghĩ, thân mình nhẹ nhàng động một chút liền vững vàng rời đi.

Hành lang trong thâm cung sâu hun hút. Một mảnh lá khô lượn vòng chạm xuống đất, gió thổi qua, lại lặng lẽ bay lên.

***

Tác giả có lời muốn nói:

Hộ bộ thượng thư – lão cha của Doanh tiểu thư. Doanh tiểu thư là ai? Chính là cái cô không ánh mắt suýt chút nữa gả cho Tiểu Cửu.

Chương này kỳ thực giải thích nghi vấn của Mục quý phi về thế lực của Bùi Cẩn ở nơi nào? Đương nhiên thế lực của Bùi Cẩn xa xa không chỉ có này đó. Hiện tại cứ chậm rãi chờ nó xuất hiện đi!

2 thoughts on “Phu quân, kiềm chế điểm_chương 59

  1. Chào mừng nàng đã quay lại. Ko biết linh tính sao mà nay tự nhiên zô đọc đc luôn 3 chap, đã gì đâu áh. Thanks ^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s