Phu quân, kiềm chế điểm_chương 60

[60]

Triều đình vì việc lập ai làm Thái tử mà nhốn nháo, còn đám người trong Hiền vương phủ lại hồn nhiên không biết, lúc này chính đang tập trung trong sân vui chơi quên trời đất.

Trên ghế xích đu, Tiểu Ất quay đầu không kiên nhẫn nhìn về phía Tiểu Giáp nói: “Ta nói ngươi đẩy cao thêm chút nữa, ngươi xem Tiểu Đinh đều lên so với ta cao hơn. Lại tiếp tục như vậy chúng ta thua chắc, quay đầu chỗ thịt xâu kia không được ăn a! Nhanh chút nhanh chút, ngươi đem hết sức lực từ khi còn bú mẹ ra! Sức lực từ lúc còn bú mẹ có nghe thấy không???!!!”

Thì ra, đã nhiều ngày trời đông giá rét, Bùi Cẩn thấy người trong phủ đều có vẻ rơi vào trạng thái ngủ đông liền nghĩ biện pháp cho bọn họ hoạt động giãn gân cốt. Tiểu nha hoàn đá cầu nhảy dây, gã sai vặt thì đu dây trèo tường, người nào thắng có thể chạy đến lĩnh thịt xâu ăn.

Thịt xâu này là làm theo phương pháp chế biến của Nam Cương, thịt chân dê tươi mới được ngâm tẩm các loại gia vị, đặt trên than hồng nướng, trong chốc lát mỡ nóng chảy ra, mùi thơm nức mũi phiêu từng trận, làm cho người ta ngửi thấy mà nước miếng rơi thẳng ba ngàn thước. Tiểu nha hoàn đá cầu nhảy dây rất đơn giản, trong thời gian quy định ai được nhiều nhất liền thắng, mà yêu cầu đu dây trèo tường của gã sai vặt lại là ai cao nhất người ấy thắng.

Hai người một tổ, phối hợp lẫn nhau, muốn đem xích đu càng đẩy càng cao, cái cuối cùng phải bay qua bức tường trước mặt. Ai bay rớt, không qua, vậy tức là thua, tất nhiên nhịn thịt nướng.

Hơn nữa Tiểu Giáp đẩy xích đu nửa ngày tay đều tê rần, lại nghe Tiểu Ất lải nhải vô nghĩa như vậy, thực sự là chú nhịn thím không thể nhịn, sau đó trong đầu nóng lên, dùng sức vận nội lực, vung tay một cái đem xích đu phi ra ngoài. Tiểu Ất vốn đã muốn lên đủ cao nay lại bị trọng lực tập kích, cả người “vèo” một phát bay lên không trung, bay qua tường, bay qua cây, bay qua…

Ở giữa không trung, Tiểu Ất sau khi thấy được những người đến là ai liền phát ra một tiếng kêu giết heo thảm thiết: “A! Mau tránh ra! Mau tránh ra!!!!!!!!!!!!!!!!!”

Chỉ là hắn từ trên trời giáng xuống rất đột nhiên, rất nhanh chóng, dù là người tới nghe được nhưng cũng không kịp phản ứng, vì thế chỉ nghe “ầm vang” một tiếng, Tiểu Ất lập tức đè bẹp một người lún sâu trong bụi bậm.

Lúc Trịnh Lương cảm thấy cả người truyền đến đau đớn hãi hùng là khi hắn đột nhiên nhớ tới một câu —– người chết như thế nào? Chính là bị đập chết!

Gà bay chó sủa loạn loạn một trận xong, Diên đế nhìn đám người quỳ đầy đất, sắc mặt âm trầm. Hắn thật vất vả mới ra cung, ai ngờ lại gặp gỡ loại chuyện này, thật sự là… Thật sự là dọa chết hắn!

Còn tưởng rằng gặp gỡ thích khách!

“Các ngươi đang làm gì?” Diên đế quát.

Bùi Cẩn cúi đầu, nhịn cười trả lời: “Hồi bẩm phụ hoàng, nhi thần thấy khí trời càng ngày càng lạnh liền lệnh cho mọi người ra ngoài hoạt động, quấy nhiễu đến phụ hoàng, nhi thần tội đáng chết vạn lần.”

Diên đế nhìn đến xích đu và quả cầu, biết lời hắn nói không giả, nhưng là tức giận trong lòng vẫn khó tiêu. Khi thoáng nhìn thấy Nhan Thế Ninh quỳ gối bên cạnh, ánh mắt vừa động, nói: “Đứng lên đi!” Nói xong lại quay lại nhìn đám thái y đứng sau, phân phó: “Các ngươi đều tiến lên bắt mạch cho Cửu vương phi!”

Lời này vừa thốt ra, Bùi Cẩn và Nhan Thế Ninh đều rùng mình. Đối với việc Diên đế đột nhiên giá lâm bọn họ đã kinh ngạc vô cùng, nay vừa nhìn thấy mặt hắn lại sai người bắt mạch, trong lòng lại càng cảm thấy chuyện phát sinh không đơn giản. Nhưng mà rất nhanh bọn họ nghĩ đến một khả năng —- Quốc công đem chuyện Nhan Thế Ninh có bầu nói ra.

Diên đế dẫn theo tổng cộng sáu gã thái y, cũng không biết là đang lo lắng cái gì, sáu gã thái y này một người vẻ mặt còn nghiêm túc hơn một người, đứng ngoài xem còn tưởng rằng Nhan Thế Ninh mắc phải bệnh nan y khó chữa.

Bùi Cẩn thấy Nhan Thế Ninh nhăn mặt cho nên hắn nhìn nàng một cái, ý bảo: “Yên tâm, hết thảy có ta”.

Nhan Thế Ninh nhận được an ủi, trong lòng nàng cũng thoáng bình tĩnh lại, rồi sau đó cũng nhìn trở lại, ý tứ là —– “Cha chàng thật phiền toái!”

Diên đế quả thực đủ phiền toái, nhưng mà hắn vẫn phải làm. Nhan Thế Ninh là thực sự có bầu hay giả có bầu, hắn nhất định phải biết rõ ràng. Trịnh Lương đã bắt mạch qua nói không có bầu nhưng Uy quốc công lại khẳng định chắc chắn, như vậy trong này tất có vấn đề —– là có người động tay động chân.

Nghĩ đến đứa con trai này luôn làm cho hắn nhìn không thấu, nếu hạ chỉ sai người tới cửa kiểm tra nói không chừng lại bị che giấu, chẳng bằng đột nhiên tập kích làm cho hắn khó lòng chuẩn bị. Huống chi, chuyện ở trên triều đình khiến cho hắn có một cái nhìn khác về con thứ chín này, nhân dịp lần này nhìn xem một cái.

Bắt mạch cần một ít thời gian, Diên đế ngồi ở trên ghế kiên nhẫn chờ, ánh mắt cũng đem vương phủ cao thấp quét qua một lần. Ngửi được mùi thơm trong không khí, hắn theo dấu vết tìm được một cái bếp than không biết là đang nướng thịt gì, Diên đế cảm thấy có chút hơi đói. Đã nhiều ngày tâm phiền ý loạn, thật là không có khẩu vị ăn gì cả.

Bùi Cẩn cực có mắt sắc, bắt gặp cái nhìn của Diên đế liền đi tới cạnh bếp than nhấc lên hai xâu thịt nướng chín vừa vặn, đặt lên đĩa bưng trở về, nói: “Phụ hoàng, thịt nướng này hương vị vô cùng tốt.”

Vương Phúc Niên có tâm ủng hộ Bùi Cẩn, gặp diên đế không động đậy liền tiến lên nhận lấy khay dùng kim bạc thử độc, thấy không có vấn đề gì liền dâng lên cho Diên đế.

Quả nhiên, sau một lúc lâu Diên đế chọn một miếng cho vào miệng.

Thời gian lặng lẽ trôi, trong phòng không có tiếng động. Diên đế ăn vài miếng thịt, cũng không nói ngon, không nói không ngon, chỉ có đuôi lông mày hơi hơi giật nhẹ.

Bùi Cẩn và Vương Phúc Niên trao đổi một ánh mắt, không đoán được tâm tư của Diên đế.

Lúc này, thái y rốt cục bắt mạch xong, vén áo đi tới, liên thanh chúc mừng không ngừng. Nguyên bản là chuyện vui nhưng biểu tình của Diên đế vẫn âm trầm khó dò, yết hầu của hắn giật giật, tựa hồ đem thịt nướng nuốt xuống. Hắn nhìn Bùi Cẩn, nói: “Ngươi đi theo ta.”

Thư phòng của Bùi Cẩn, sạch sẽ ngăn nắp. Diên đế nhìn lướt qua bức họa trên bàn, phát hiện là vẽ Nhan Thế Ninh. Hắn nâng mí mắt nhìn lại, Bùi Cẩn chính là bộ dáng bị cha phát hiện bản thân không học vấn không nghề nghiệp mà vô cùng hổ thẹn. Nhưng biểu tình hổ thẹn này lại xuất hiện trên khuôn mặt vốn mang vẻ ôn lương của hắn, cho nên lại có một tầng ý tứ bằng phẳng quang minh.

Chỉ một biểu tình như vậy đã khiến người ta nhìn xem không thấu, ánh mắt Diên đế càng nheo lại. Hắn chắp tay đứng thẳng, nhìn kỹ Bùi Cẩn, sau một lúc lâu mới đặt câu hỏi: “Ngươi tại sao phải lừa gạt trẫm?”

Bùi Cẩn vừa nghe, đầu gối đã lập tức quỳ xuống, “Nhi thần không dám!” Từ lúc vào cửa hắn đã chờ những lời này của Diên đế, cả người cũng làm tốt chuẩn bị ứng đối, quả nhiên là hành văn liền mạch, sạch sẽ lưu loát như mây bay nước chảy.

“Không dám?” Diên đế cười lạnh: “Làm đều làm, còn nói không dám? Chẳng lẽ ngươi thật không biết nàng đã có bầu hai, ba tháng?”

Bùi Cẩn cúi đầu không đáp.

“Nói! Ngươi vì sao phải lừa gạt trẫm?” Diên đế nổi giận.

Long uy tràn ngập bốn phía, cực kỳ bức người, Bùi Cẩn tuy rằng quỳ nghiêm chỉnh nhưng trên mặt vẫn là một vẻ trấn tĩnh, thậm chí khóe miệng hắn còn nhếch lên ý cười thản nhiên. Sau một lúc lâu hắn mới đáp lời: “Vì bảo vệ long tự.”

Thân mình Diên đế chấn động: “Có ý gì?”

Bùi Cẩn hơi hơi cử động thân mình, nói: “Tuy rằng nhi thần muốn sống bình thường qua ngày, nhưng đời người khó tránh khỏi bất trắc. Cho nên, cẩn thận vẫn là trên hết.”

Bùi Cẩn nói rất hàm súc nhưng ý tứ ai cũng hiểu được. Hắn tuy rằng muốn làm nhàn vương nhưng có người vẫn coi hắn là cái đinh trong mắt, nếu biết được hắn có con nối dòng, nói không chắc sẽ ra tay với hắn. Cho nên có thể giấu giếm thì trước hết cứ giấu giếm!

Như vậy, ai là người coi hắn như cái đinh trong mắt?

Đáp án cũng quá rõ ràng!

Diên đế nhìn chằm chằm Bùi Cẩn, ánh mắt giống như muốn xuyên thấu nhìn thẳng vào trong lòng hắn, “Vậy ngươi nói, bất trắc, là cái gì bất trắc?”

“Nhi thần không biết.”

“Được lắm lại không biết!” Bùi Cẩn qua loa tắc trách chọc giận Diên đế. Đều nói đến mức này hắn còn có giữ lại.

Bùi Cẩn biết Diên đế nghĩ trật, trong lòng cười cười, lại đem phương hướng chỉnh thẳng: “Xin phụ hoàng bớt giận, nhi thần quả thực không biết. Chỉ là án trung thu lần trước đến nay còn chưa tra ra nghi phạm, trong lòng nhi thần có chút sợ hãi mà thôi.”

Một phiên lý do thoái thác này Bùi Cẩn cũng đã sớm dự bị nhiều ngày. Việc Nhan Thế Ninh mang bầu sớm hay muộn cũng bị vạch trần, mà lý do này, quả thực quang minh chính đại.

Hắn không có hoài nghi Thất ca, hắn chỉ sợ đám thích khách đến nay vẫn chưa điều tra rõ thân phận.

Quả nhiên, Diên đế nghe vậy, híp mắt một cái liền trầm mặc. Chuyện đêm trung thu là một cái gai trong lòng hắn, hắn phái người cực khổ điều tra nhưng thủy chung vẫn không tìm được kết quả. Vì thế kẻ đứng sau màn sai sử là ai đến nay hắn vẫn chưa biết được. Nay bị nhắc tới, Diên đế chỉ cảm thấy như bị kề đao vào vết sẹo. Mà Bùi Cẩn bởi vì chưa rõ chân tướng vụ ám sát mà giấu giếm việc có thai, quả thực chính là làm việc cẩn thận.

Hắn nhìn Bùi Cẩn, đột nhiên có chút không có lời nào để nói.

Sau một lúc lâu, Diên đế nhìn Bùi Cẩn đang khẽ nhúc nhích đầu gối, mở miệng nói: “Ngươi đứng lên đi!”

“Tạ ơn phụ hoàng.” Bùi Cẩn tạ ơn, đứng lên. Quỳ trên mặt đất lâu hắn đã sớm cảm thấy đầu gối lạnh lẽo.

Nghi vấn đã được cởi bỏ, nhưng Diên đế vẫn như cũ cảm thấy không an tâm. Hắn nhìn bộ dáng kính cẩn của Bùi Cẩn, loại cảm giác này càng dày đặc —– hắn thoạt nhìn thật thuận theo, thực yếu đuối vô năng nhưng cố tình lại làm cho người ta cảm thấy sâu không lường được.

“Lão Cửu, ngươi còn có chuyện gì gạt trẫm?” Diên đế quyết định lại đánh thêm một bước, chuyện lập công Bùi Cẩn vẫn là giấu giếm hắn.

“Nhi thần không dám.”

Diên đế chất vấn, thanh âm lại trầm thấp bằng phẳng, đây là biểu hiện hắn đối với sự tình khẳng định, cũng nhất thời không thể tin, Bùi Cẩn cảm thấy được điều này cho nên cảm giác có chút không ổn. Chuyện hắn gạt nhiều lắm, ai biết phụ hoàng chỉ cái nào? Nghĩ đến chuyện Nhan Thế Ninh mang thai bị vạch trần, Bùi Cẩn nghiến răng, chuẩn là Uy quốc công lại từ giữa phá rối!

Chẳng lẽ Uy quốc công tra ra một ít chuyện bí ẩn của hắn? Trong lòng không thể khẳng định, Bùi Cẩn chỉ có thể tiếp tục có lệ.

Diên đế nghe hắn nói như vậy, trong lòng lập tức liền nổi trận lôi đình, quả nhiên hắn vẫn là lừa gạt! Diên đế rất muốn đem sự tình hỏi rõ ràng, nhưng nói đến bên miệng hắn lại nuốt xuống dưới. Trong nháy mắt hắn nghĩ đến, cho dù hắn hỏi, Bùi Cẩn cũng sẽ đáp lại một lý do đường hoàng!

Hắn nói, hắn chỉ muốn làm nhàn vương.

Hắn thật sự nghĩ chỉ muốn làm nhàn vương sao?

Diên đế đem tức giận trong lòng khắc chế xuống dưới. Hắn nhìn Bùi Cẩn vẫn đang lẳng lặng cúi đầu, nở nụ cười, hắn nghĩ ra một biện pháp thử rất tốt.

“Lão Cửu, ngươi có biết, hôm nay vào triều có rất nhiều muốn lập ngươi làm Thái tử.” Diên đế nói xong, nhìn chằm chằm khuôn mặt Bùi Cẩn.

Bùi Cẩn nghe vậy, ngẩng đầu.

Diên đế tựa hồ thực vừa lòng phản ứng của hắn, nhanh chóng bắt lấy một tia sáng rọi lóe lên trong mắt hắn. Sau một lúc lâu hắn mới tiếp tục nói: “Lão Cửu, nói cho trẫm, ngươi có muốn vị trí này?”

Khóe miệng Diên đế mang theo ý cười, thanh âm cũng khó có được nhu hòa, nhưng Bùi Cẩn biết, bên trong tươi cười kia là lưỡi đao liếm độc. Hắn có thể tưởng tượng ra nếu như hắn trả lời sai lầm là vạn kiếp bất phục!

Muốn, sở hữu tâm huyết phía trước đều uổng phí.

Không muốn, về sau nếu như có động tĩnh sẽ nhận lấy điên cuồng áp chế!

Muốn cùng không muốn, hai bên đều là vách núi đen.

One thought on “Phu quân, kiềm chế điểm_chương 60

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s