Phu quân, kiềm chế điểm_chương 61

[61]

Trong khoảng thời gian ngắn, Bùi Cẩn cảm thấy chính mình dường như không hô hấp. Hắn chưa từng nghĩ tới Diên đế lại hỏi thẳng hắn vấn đề này.

Bùi Cẩn biết, trong lòng Diên đế, hắn vẫn luôn là một kẻ bị bỏ qua, vẫn bị cho rằng cùng vị trí kia không hề liên quan. Nhưng hiện tại Diên đế lại hỏi điều này trước mặt hắn, đây cũng không phải là Diên đế bắt đầu nhìn lại hắn, cho hắn một cơ hội mà chính là thuyết minh, Diên đế đang chất vấn hắn, cảnh cáo hắn, thậm chí, tuyên án hắn!

Nếu thực sự bắt đầu có cái nhìn khác về hắn, sẽ không làm như vậy, Diên đế sẽ có hành động trực tiếp để tỏ vẻ.

Bùi Cẩn đột nhiên cảm thấy, trong lòng lạnh lẽo vô cùng.

Cũng không biết trải qua bao lâu, Bùi Cẩn chậm rãi quỳ xuống, bình tĩnh nói: “Nguyện làm thần tử, quyết không thay lòng.”

Diên đế từ trên cao nhìn xuống đứa con trai tuấn lãng đang khom người quỳ gối, thản nhiên nở nụ cười: “Như vậy rất tốt.” Nói xong, phủi tay áo bước ra khỏi cửa.

Lúc Diên đế đi đến trong viện, quay đầu, đem ánh mắt dừng lại ở bếp than đang bén lửa, trong nháy mắt, con ngươi của hắn trở nên lạnh lẽo như băng. Hồi ức của hắn thoảng lên từng trận mùi hương…

“Đại ca, ta ở phía nam học được một cách ăn thịt nướng mới…” Khi đó, Trấn Nam vương khải hoàn trở về, lôi kéo tay hắn nói như vậy.

Chỉ một đoạn nhớ lại ngắn ngủi này liền đem vui sướng khi biết con dâu có bầu che lấp toàn bộ.

Cung tiễn thánh giá, một đám người vừa rồi còn ngưng thần tĩnh khí giờ lập tức phấn chấn bồng bột trở lại.

Bên kia, kinh hồn chưa định Tiểu Ất vèo một cái nhảy lên người Tiểu Giáp dùng sức đánh: “Mụ nó ngươi là đồ con rùa! Ngươi cố ý có phải không? Ngươi nói vừa rồi vạn nhất ta đè lên bệ hạ không phải là bị bầm thây vạn đoạn? Ngươi nếu nhìn ta không vừa mắt cứ việc nói thẳng, đến mức phải hại ta như vậy sao? A!? Ngươi nói! Ngươi nói cho ta! Đừng tưởng ngươi không nói lời nào việc này liền xong rồi! Lão tử không để yên cho ngươi!”

Tiểu Giáp thật vất vả tránh thoát Tiểu Ất, liều mạng chạy trốn, Tiểu Ất ở phía sau đuổi theo thề chết không bỏ qua.

Nửa ngày sau, Tiểu Ất ở phía trước chạy như điên, Tiểu Giáp ở phía sau hung hăng đuổi đánh.

Tiểu Ất kêu khóc nói: “Anh hùng Giáp, tiểu nhân sai rồi, ta thực sự không phải cố ý, nếu biết đó là cái yếm nương ngươi để lại cho ngươi ta sẽ không kéo rách! Ta còn tưởng rằng của nữ nhân của ngươi! Ta sai rồi ta sai rồi ta sai rồi, ngươi không cần đuổi theo! Ngao, cứu mạng a!”

Nhìn hai người chạy loạn đầy sân, mọi người cười đến gập người không thở nổi.

“Hai người này phải đem ta chọc cười chết mất!” Nhan Thế Ninh xoa xoa bụng nói, nửa ngày không thấy Bùi Cẩn trả lời, quay đầu nhìn lại, trên mặt hắn tuy là ý cười nhưng sâu trong mắt lại một mảnh lạnh như băng.

Nhan Thế Ninh có chút sợ hãi, kéo tay hắn nói: “Làm sao vậy? Vừa rồi ở trong thư phòng nói cái gì?”

Bùi Cẩn cầm lấy tay nàng, khóe miệng kéo kéo, cười gượng nói: “Cũng không có gì, chính là cha chồng của nàng bảo ta thành thật chút.”

“Chẳng lẽ bệ hạ phát hiện cái gì?” Nhan Thế Ninh nhảy dựng.

Bùi Cẩn lắc đầu: “Là có người ở trước mặt phụ hoàng nói gì đó.”

Lúc này, trong viện chạy tới một người. Bùi Cẩn nhìn thấy người này thì nhãn tình sáng lên.

“Hôm nay trong cung phát sinh chuyện gì?” Hắn hỏi.

Thân phận người nọ là nằm vùng, phụ trách liên lạc với mạng lưới nằm vùng trong cung. Hôm nay lúc vừa mới được báo cho biết chuyện diễn ra trên triều hắn liền lập tức chạy về Hiền vương phủ, nề hà vừa mới bước chân đến cửa thì thánh giá quang lâm, vì thế tất cả tin tức chỉ có thể tạm thời áp chế. Thật vất vả đợi cho Diên đế rời đi rồi mới thoát ra được.

Mà khi Bùi Cẩn nghe được hắn thuật lại, sắc mặt âm trầm vô pháp khắc chế.

“Quốc công rốt cuộc muốn làm gì? Hắn vì sao muốn đem chàng đổ lên đầu sóng ngọn gió?” Nhan Thế Ninh nghe, trong lòng cũng phát run không thôi. Vốn nàng chỉ nghĩ tới Uy quốc công đem chuyện nàng mang thai nói ra, không ngờ hắn lại làm lớn như vậy.

Bùi Cẩn mím môi nói: “Xem ra ta phải đi bái phỏng lão nhân gia ông ta một lần.”

Mặc dù nói chuyện nhưng sắc mặt Bùi Cẩn không hề dịu đi.

Trong lòng Nhan Thế Ninh cũng xót xa thay cho hắn, bởi vì nàng biết, kỳ thật nguyên nhân khiến cảm xúc Bùi Cẩn khó có thể ức chế không phải là vì Uy quốc công mà là thái độ của Diên đế.

“Cha chồng nàng bảo ta thành thật chút!”, câu nói cỡ nào châm chọc cùng bất cần đời nhưng cũng chứa đựng vô tận bi thương. Vừa rồi tâm tình Bùi Cẩn có lẽ còn chưa có trầm trọng như vậy, nhưng giờ đã biết sự tình hết thảy, trong lòng hắn có lẽ lại càng thêm khó chịu.

Trong triều đình phần đông ủng hộ hắn, công tích của hắn cũng chói lọi như vậy, thậm chí tại vấn đề con nối dòng hắn cũng không chút nào thua kém Thất vương. Nhưng cho dù là như thế này, Diên đế vẫn không cho hắn một cơ hội.

Diên đế làm, chính là mang theo thái y vào phủ, kiểm tra việc có thai là thật hay giả, sau đó lấy một loại phương thức tàn nhẫn cảnh cáo Bùi Cẩn —– ngươi không cần si tâm vọng tưởng! Vị trí này không phải của ngươi!

Đều là thân sinh cốt nhục, đãi ngộ lại kém một trời một vực, nếu hắn không phải là tâm như tro tàn thì sớm muộn gì cũng vì ghen tị thù hận mà điên cuồng.

Nhan Thế Ninh càng nghĩ lòng càng khổ sở, tay nắm Bùi Cẩn đã bất giác siết lại thật chặt —– lão hỗn đản giết ngàn đao này, còn không bằng lão cha dối trá kia của nàng đâu!

Bùi Cẩn cảm nhận được Nhan Thế Ninh phẫn nộ, vỗ vỗ tay nàng trấn an nói: “Không sao, ta đã quen.”

Thốt ra lời này, lòng Nhan Thế Ninh càng thêm chua xót.

Bùi Cẩn ôm chặt nàng nói: “Được rồi được rồi, ánh mắt của nàng sắp có thể giết người. Mau thu lại, hung khí không thể lộ ra ngoài!”

“Phốc — ” Nhan Thế Ninh không nhịn được, nở nụ cười, rồi sau đó linh quang chợt lóe, nàng thấu đi lên nhẹ giọng nói: “Bùi Cẩn!”

“Sao?”

“Hay là chúng ta làm cho lão hỗn đản kia không có người truyền ngôi, sau đó cầu xin chàng ngồi lên vị trí kia?”

“Sau đó?”

Nhan Thế Ninh cười giảo hoạt, nói: “Sau đó, chàng nói, hừ hừ, ông đây mặc kệ! Cho hắn gấp chết!”

“…” Bùi Cẩn nhìn bộ dáng tiểu nhân đắc ý của Nhan Thế Ninh, ngẩn người, sau một lúc lâu hắn mới gật đầu nói: “Đúng vậy, ý kiến hay!”

Mới không nói cho nàng ta chính là tính như vậy đâu!

“Nhưng mà, nàng cứ tin tưởng bản sự của vi phu lớn như vậy?” Lúc sau, Bùi Cẩn lại hỏi.

Nhan Thế Ninh liếc trắng mắt, khinh bỉ hắn: “Đừng cho là ta không biết ý tưởng trong lòng chàng.”

“…” Tiểu sư tử ngày càng tinh quái.

Vợ chồng hai người sau khi nhàn thoại xong thì bực bội trong lòng cũng tan đi không ít. Mắt thấy sắc trời không còn sớm, Bùi Cẩn thu thập một phen đi đến phủ Quốc công.

Uy quốc công tự nhiên là đã đợi lâu ngày.

Vẫn là gian phòng cũ, vẫn là ngồi đối diện cách nhau vài bước, Uy quốc công vẫn biểu tình đạm mạc đa mưu túc trí, bất đồng duy nhất là giờ đây Bùi Cẩn đã không hề che giấu ánh mắt khôn khéo lợi hại của hắn.

“Hôm nay chuyện trên triều hẳn là ngươi có biết.” Mở miệng trước là Uy quốc công, thanh âm mang theo lão luyện thành thục cùng một chút cảm giác áp bách.

Bùi Cẩn nói: “Không biết ý quốc công là gì?”

Uy quốc công không trả lời, chỉ nhìn thoáng qua ly trà của hắn, nói: “Trà nóng vừa đến độ, có thể uống.”

Bùi Cẩn liếc mắt một cái, nghe ra ý tứ trong những lời này, liền trả lời: “Canh giờ như thế này, uống trà ngủ không ngon.”

“…” Một câu mang thâm ý lại bị hắn nhẹ nhàng bâng quơ gạt đi, con ngươi Uy quốc công trầm xuống, trong lòng ngũ vị tạp trần —– hắn thật sự là càng ngày càng giảo hoạt!

Uy quốc công phẫn uất, bưng lên chén trà của chính mình.

Bùi Cẩn thấy thế lại nói: “Quốc công tuổi đã lớn, khuya thế này vẫn nên uống ít trà thôi.”

Tay Uy quốc công cứng đờ, hắn hiểu được ý của Bùi Cẩn, Bùi Cẩn đây chính là thông báo cho hắn! Vì thế trà này uống cũng không được, không uống cũng không được. Không uống, cảm thấy yếu thế. Uống, lại cảm thấy cậy mạnh. Sau một lúc lâu hắn vẫn là buông xuống, hỏi: “Hôm nay bệ hạ đến phủ Hiền vương nói những gì?”

Bùi Cẩn cười, nói: “Nói một số chuyện… Tóm lại không phải là chuyện khiến cho quốc công có thể vui vẻ!”

Uy quốc công vừa nghe, tinh quang trong mắt chớp động.

Bùi Cẩn giật giật thân mình, tìm một tư thế ngồi thoải mái, nói: “Không cần uổng phí tâm cơ, vô dụng thôi.”

Uy quốc công nghe ra được trong những lời này một chút thổn thức, nói: “Như thế nào, không cam lòng?”

Bùi Cẩn cười nhạt, không đáp.

Uy quốc công nhìn không ra tâm tư của hắn, thu hồi tầm mắt, nhìn như là suy nghĩ hồi lâu, hắn mới nói: “Không đến phút cuối cùng, ai cũng không biết được thắng thua.”

Gặp Bùi Cẩn hoàn toàn không có phản ứng, dừng một chút, hắn lại nói: “Từ xưa đến nay, bao nhiêu ngôi vị Hoàng đế đều là đoạt đến.”

Bùi Cẩn nâng lên mí mắt, cười dài, chờ hắn tiếp tục.

Uy quốc công nheo lại mắt, hắn đã nói đến nước này, Bùi Cẩn vẫn không hề tỏ thái độ, chân chính là bí hiểm!

Hắn từng cho rằng Cửu hoàng tử này rất ôn hòa rất dễ khống chế, cho nên khinh thường, tùy ý xếp người vào giám thị, nghĩ rằng hắn sẽ không phát hiện. Nhưng sau khi chuyện của Thu Nguyệt xảy ra, hắn liền hiểu được, người này thành phủ quá sâu, một chút đều không dễ dàng nắm giữ. Hắn lấy một loại phương thức khiến cho người ta không tưởng tượng được mà nhổ sạch sẽ nội gián, mặt ngoài vẫn không bị thương hòa khí mà bên trong lại làm cho bọn họ hiểu được rõ ràng không được hành động thiếu suy nghĩ. Vì thế, hắn ngủ đông đến tận ngày hôm nay.

Sau đó, kẻ thần bí nào đó đưa đến cho bọn họ một tờ giấy, giúp bọn họ chớp được thời cơ, dùng cái chết của Trân quý phi để bức hắn động thủ. Nhưng lúc đó, Uy quốc công hắn cũng không thể ngờ được Hoàng hậu lại suy sụp nhanh đến như vậy.

Biết được Hoàng hậu chết, người khác có lẽ sẽ nghĩ đây là vì nàng mất hết niềm tin sống, nhưng hắn lại rất nhanh nghĩ đến một khả năng khác.

—– Hoàng hậu đổ nhanh như vậy, có phải là vì do Bùi Cẩn can thiệp hay không?

Ý niệm này vừa hiện lên trong đầu hắn liền sai người tìm hiểu, sau đó từ các loại dấu vết mà lần ra được —– Cửu điện hạ bất động thanh sắc đã trừ hết đảng Thái tử!

Chân tướng này làm cho hắn sợ run, lại càng làm cho hắn hưng phấn, bởi vì hắn rốt cục biết người này có năng lực lớn cỡ nào!

Mà đối mặt với Bùi Cẩn ngủ đông, hắn lại ngồi không yên. Rồi sau đó, tin tức Cửu vương phi mang bệnh nhẹ ở nhà tĩnh dưỡng mấy tháng làm cho hắn chú ý.

Đang yên lành, tại sao lại bị bệnh?

Suy tư một phen, có quyết định! Vì thế, ba vị con dâu phủ Quốc công liền bị đưa đến phủ Hiền vương, tìm tòi, quả thế!

Biết chân tướng, Uy quốc công nhất thời nở nụ cười. Sau đó, khi biết được Thất vương có hành động, hắn rốt cục mặc lên quan phục, vào triều!

Hết thảy đều phát triển theo kế hoạch của hắn, thậm chí so với kế hoạch của hắn càng hoàn mỹ, nhưng là không nghĩ tới mấu chốt kia ở một điểm lại khiến toàn bộ kế hoạch của hắn đổ vỡ. Câu nói của Bùi Cẩn rất đơn giản nhưng là rõ ràng báo cho hắn —– Diên đế sẽ không lập hắn làm Thái tử!

Môi Uy quốc công đều nhanh mím thành thẳng tắp, giật mình hắn lại nghĩ đến cái gì, nói: “Ngươi đang đề phòng lão phu?”

Bùi Cẩn cười cười, vẫn là không đáp.

Uy quốc công lại đem nó lý giải thành cam chịu. Xác thực, Bùi Cẩn có lý do để đề phòng hắn. Thu Nguyệt hạ tuyệt tử tán là âm mưu của hắn. Khẽ thở dài một hơi, Uy quốc công quyết định ngả bài.

Người này rất cẩn thận, cũng rất đáng sợ, không thẳng thắn thành khẩn chỉ sợ hắn sẽ vĩnh viễn giữ khoảng cách, cho ngươi đoán không ra, nhìn không rõ!

“Bùi Cẩn, ngươi không cần đề phòng lão phu. Lão phu chỉ muốn giúp ngươi đi lên vị trí kia, sẽ không có tâm tư khác.”

Bùi Cẩn nhíu mày, cười nghiền ngẫm.

Uy quốc công biết hắn không tin, lại nói: “Ban đầu lão phu quả thực động chút tâm tư, nhưng là xưa đâu bằng nay. Nguyên bản ta muốn làm cho lão Tam lên ngồi vị trí kia, nhưng hiện tại xem ra lão Tam không thể bằng ngươi. Huống hồ hắn cũng đã nói với ta, thay vì đấu tranh nội bộ không bằng nhất trí đối ngoại, đến lúc đó không làm vua của một nước nhưng cũng có thể trở thành người trên vạn người… Bùi Cẩn, yêu cầu của lão phu rất đơn giản, chỉ cần ngươi bảo trụ một số người…”

Lời này nói ra thiết thực lại chân thành, Bùi Cẩn cơ hồ đều hoài nghi Uy quốc công trước mặt là do người khác giả trang!

Uy quốc công thở dài, nói: “Ngươi cũng biết phủ Quốc công cùng đám người Thất vương xưa nay bất hòa, nếu quả thật Thất vương đăng cơ, chỉ sợ phủ Quốc công khó tránh khỏi điềm xấu!”

Đây mới là nguyên nhân trực tiếp! Bùi Cẩn rũ hai tròng mắt, cười thầm, sau một lúc lâu lại nói: “Nhưng tâm tư phụ hoàng ở kia, ai đều không ngăn đón được!”

Uy quốc công nghe ra giọng điệu của Bùi Cẩn đã thay đổi, ánh mắt chợt lóe, nói: “Lựa chọn giữa hai người quả thực có chút khó khăn, nhưng nếu chỉ còn có một khả năng thì sao?”

Bùi Cẩn nâng lên mí mắt, cùng Uy quốc công bốn mắt nhìn nhau.

Uy quốc công bị ánh mắt thâm thúy của hắn làm cho lung lay tâm thần, lại tiếp tục bổ sung: “Vừa rồi lão phu đã nói, đoạt vị từ xưa đến nay đều có.”

“Đoạt vị cần cường thế? Thế ở nơi nào?” Bùi Cẩn nhìn Uy quốc công, chậm rãi hỏi.

Uy quốc công chớp mắt một cái, Bùi Cẩn đây là đang ép hắn lộ bài.

Đoạt vị không phải việc nhỏ, cần có một thế lực cường đại, trong đó không thể thiếu được chính là binh lực. Uy quốc công có binh lực không? Có! Nhưng là hắn dám bỏ ra sao?

Phủ quốc công của hắn trụ được cho đến bây giờ chính là nhờ vào phần binh lực ẩn núp kia.

Nhưng, hắn lại dám không bỏ ra sao?

Không bỏ, đêm nay sở hữu tất cả những gì đã nói đều trở thành hư không.

Hồi lâu qua đi, khuôn mặt banh quá chặt chẽ của Uy quốc công rốt cuộc buông lỏng. Hắn vươn ngón tay, tại trong chén trà chấm vài giọt nước, chậm rãi ở trên mặt bàn viết vài từ.

Nước thoáng chút liền khô, nhưng vài chữ kia đã đinh chặt chẽ trong mắt Bùi Cẩn.

Nhìn Uy quốc công thu hồi tay, Bùi Cẩn nở nụ cười.

“Thế nào?” Lật xong con bài, Uy quốc công hỏi.

Bùi Cẩn gật gật đầu, “Tốt lắm!”

“Như vậy ý của ngươi là gì?”

“Ý ta sao?” Bùi Cẩn nhéo nhéo mi tâm, tựa hồ rất là buồn rầu, “Ta vẫn như cũ cảm thấy ta muốn làm nhàn vương!”

“…” Sắc mặt Uy quốc công nháy mắt trầm xuống dưới.

Bùi Cẩn nhíu mày, vô tội nói: “Nước cờ này của Quốc công hạ không sai, chỉ tiếc, phá hỏng thế cờ của những quân khác trên bàn. Ngài muốn chơi một ván cờ đế vương, tiếc rằng quân cờ này lại chỉ thích đi theo con đường nhàn vương.”

“Ngươi!” Uy quốc công đứng lên, hắn biết, chính mình bị đùa giỡn một phen.

Bùi Cẩn cũng đứng lên, lạnh nhạt cười: “Quốc công xin bớt giận, việc tối nay ta cơ bản đều đã quên, nhớ mang máng cũng là nước trà này trước sau đều uống ngon như vậy.”

Đợi cho Bùi Cẩn đi xa biến mất trong bóng đêm, sắc mặt Uy quốc công vẫn xanh mét, mà Uy lão tam lại không biết khi nào thì xông ra.

“Cha, thằng nhãi Bùi Cẩn này rất đáng giận! Ngài đều đã thẳng thắn như vậy, hắn vẫn còn không biết điều! Ta cũng không tin hắn thực không có một điểm tâm tư kia!”

Uy quốc công cắn chặt răng, sau một lúc lâu mới buông ra, “Sẽ không, hắn chính là không muốn bị chúng ta khống chế mà thôi. Ngươi chờ xem, hắn sẽ có động tác.”

“Vậy chúng ta tiếp theo làm gì bây giờ?”

Uy quốc công nheo lại ánh mắt, nói: “Chờ.”

“Chờ?”

“Chờ hắn thu thập xong Bùi Chương, chờ hắn đi lên đế vị, sau đó chúng ta lại ra tay.” Thở dài sau, Uy quốc công lại nói.

Trong bóng đêm, xe ngựa của Hiền vương phủ ung dung chạy chậm trên mặt đường đá. Bùi Cẩn nhìn ánh trăng lành lạnh bên ngoài cửa sổ, mím môi cười.

—— Lão già này, đến hôm nay binh lực còn hùng hậu như vậy!

—— Ha ha ha, ta cũng không tin không hợp tác với ta, ngươi còn có thể hợp tác với ai! Nếu ngươi chỉ có thể giúp đỡ ta, ta đây cần gì phải sáp vào mặc cho ngươi bài bố?

—— Ai, chính là về sau muốn thu thập có vẻ phí chút sức…

***

Tác giả có lời muốn nói:

Bùi Cẩn đã biết con bài chưa lật của Uy quốc công, tự nhiên sau này sẽ dùng đến, không lấy lãng phí. Đương nhiên, bài chưa lật của hắn vẫn là tự mình giấu kín!

Bùi Cẩn: Lão Uy ngươi đồ đầu đất!

Lão Uy: Đầu đất mẹ ngươi!

Bùi Cẩn: Hừ!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s