Có yêu hay không kệ ta_chương 3

[3]
Không cần hoài nghi, Lâm Uyển Nhi tuổi cẩu.

Trong Lưu Hoa viện, hương thơm ngọt ngào của bánh mới ra lò đem Lâm Uyển Nhi vừa vặn đi ngang qua câu vào.

Lúc lắc tay áo, cung nhân đang muốn hành lễ đột nhiên không dám vọng động.

Lâm Uyển Nhi hài lòng đi vào nhà bếp nhỏ của Lưu Hoa viện.

Lưu Di phi đang cẩn thận nâng điểm tâm vừa làm xong, đi ra khỏi nhà bếp. Thời khắc nhìn thấy Lâm Uyển Nhi, nàng vội vàng xoay người nhưng là đã quá chậm.

“Muội muội ngày hôm nay làm cái gì vậy?” Lâm Uyển Nhi thản nhiên bước tới, mỉm cười đi đến trước mặt Lưu Di phi, một cái tay rất tự giác hướng về phía điểm tâm đánh tới.

Lưu Di phi khụy đầu gối hành lễ, tránh thoát đi tay của nàng: “Di phi tham kiến Hoàng hậu nương nương. Hoàng thượng vừa phái Lưu công công lại đây truyền lời hôm nay muốn tới, ta chính là vì Hoàng thượng làm điểm tâm.”

“Như vậy nha!” Lâm Uyển Nhi thu tay về, đôi lông mày đẹp đẹp cong lên hết sức: “Muội muội quả nhiên là tâm tư linh lung, lễ nghi chu toàn, hiểu được khiến bệ hạ yêu thích. Chỉ không biết bổn cung đến nơi này, ngươi lấy cái gì chiêu đãi?”

“Chuyện này…” Lưu Di phi đang không biết đáp lại như thế nào, chỉ nghe Lâm Uyển Nhi tiếp tục nói: “Bổn cung nghĩ đến, tổng không thể so với Hoàng thượng kém mới phải.”

“Dạ.” Lưu Di phi khó khăn đáp, “Chỉ là điểm tâm này…”

“Muội muội thực là tri kỉ, hiểu rõ bổn cung thưởng thức nhất tài nấu nướng của ngươi, mỗi lần tới đều sẽ tự mình xuống bếp chiêu đãi. Như vậy, bổn cung sao có thể cùng muội muội khách khí?” Lâm Uyển Nhi mặt không đỏ tim không đập nói xong, hướng Kim Linh liếc mắt ra hiệu.

Kim Linh hiểu ý, tiến lên phía trước đem điểm tâm trong tay Lưu Di phi cầm lấy.

Ưu nhã cầm lấy một khối bánh, đặt vào trong miệng tinh tế nhấm nháp.

Gạo nếp thơm ngọt, chen lẫn mùi hoa như có như không, mùi vị trong veo không hề dính ngấy, tài nghệ nấu nướng của Lưu Di phi dưới sự đốc thúc chỉ đạo của nàng thật sự là càng ngày càng tiến bộ rồi!

“Điểm tâm này có tên không?” Lâm Uyển Nhi ăn thêm một khổi sau đó lau sạch tay hỏi.

Lưu Di phi đau lòng cúi đầu, mang theo chút bất mãn nói: “Hồi bẩm Hoàng hậu, điểm tâm này gọi là Hương tuyết.”

“Hương tuyết. Tên rất hay!” Lâm Uyển Nhi vừa ăn vừa nói, “Điểm tâm trắng như tuyết, ăn vào miệng tỏa hương. Thật sự là món ăn cũng như tên!”

Ăn xong, Lâm Uyển Nhi vỗ vỗ tay, nhấp một ngụm trà Ngân Hoàn vừa dâng lên, ngược lại đối với Lưu Di phi cười: “Muội muội còn muốn vội vàng nghênh tiếp Hoàng thượng, bổn cung sẽ không quấy rầy.”

Nói xong, xoay người rời đi.

Lưu Di phi ngây ngốc nhìn nữ nhân đem thành quả cả buổi sáng của chính mình ăn không còn mảnh nhỏ, lại đem nàng như đầu bếp sai sử nghênh ngang rời đi mà khóc không ra nước mắt.

Ăn uống no đủ, Lâm Uyển Nhi tâm tình thực tốt, đi đứng cũng nhẹ nhàng lên.

“Nương nương.” Kim Linh thấy bốn phía ít người, rốt cục không nhịn được mở miệng nói: “Lưu Di phi từ trước đến giờ được sủng ái, ngài cứ bắt nạt nàng như vậy, không sợ nàng đem chuyện này nói cho Hoàng thượng?”

“Nói đến cũng phải —” Lâm Uyển Nhi dừng bước, khá là nghiêm túc nhìn Kim Linh và Ngân Hoàn phía sau, “Tính khí Lưu Di phi có phải là tốt quá rồi?”

Kim Linh và Ngân Hoàn đồng thời trầm mặc.

Lâm Uyển Nhi cười cười, tiếp tục sự nghiệp đi dạo lung tung không có mục đích của nàng.

Hoàng đế nếu như biết được nàng ở trong bóng tối luôn bắt nạt sủng phi của hắn sẽ có phản ứng gì đây?

“A! Nương nương tha mạng! Nô tỳ cũng không dám nữa!. . . A . . .”

Lâm Uyển Nhi nhíu mày, ở Quý Nghi cung dừng lại một chút sau đó đi vào.

“Hoàng hậu, xin cho nô tỳ thông báo…” Tiểu cung nữ ở ngoài cửa bị mắt lạnh của nàng quét qua, không tự chủ lui xuống.

Tiền viện Quý Nghi cung, Lâm quý phi đang cầm một cây roi, tàn nhẫn mà hướng trên người một tiểu cung nữ đánh. Cung nữ kia lúc đầu còn xin tha, đến lúc này ngay cả tiếng gào đau đớn đều không phát ra được.

“Muội muội thật hăng hái!” Lâm Uyển Nhi đột nhiên lên tiếng quát khiến cho Lâm quý dừng lại động tác vung roi.

“Hoàng hậu nương nương.” Cung nữ bên người đều khom mình hành lễ, riêng Lâm quý phi chỉ ngẩng đầu lên nhìn nàng một cái, ngạo mạn hừ một tiếng.

Lâm quý phi chính là con gái của đại tướng quân đương triều, thân phận cao quý không thua gì Thượng Quan Uyển Nhi. Tuy rằng ở trong cung địa vị của nàng thấp hơn Thượng Quan Uyển Nhi nhưng nàng chưa từng bao giờ chân chính đem một vị Hoàng hậu không được sủng ái để ở trong mắt.

Lâm Uyển Nhi đi đến trước mặt nàng, không vui không giận hỏi: “Muội muội chưa từng học qua lễ nghi sao?”

Lâm quý phi không rõ: “Ngươi có ý gì?”

Lâm Uyển Nhi cười: “Thấy bổn cung cũng không biết hành lễ, muội muội so với bọn cung nữ trong này còn không hiểu quy củ.”

“Ngươi…” Lâm quý phi cắn răng, bất đắc dĩ đuối lý, không thể không thu hồi roi, phúc thân hành lễ: “Tham kiến Hoàng hậu nương nương.”

Lâm Uyển Nhi ngạo mạn gật đầu: “Bình thân.”

Lâm quý phi đứng dậy, cung nữ bên người mới dám đi theo đứng lên.

Lâm Uyển Nhi chậm rãi ngồi xổm xuống bên cạnh cung nữ vừa bị đánh cho vết roi đầy người, vươn tay gạt đám tóc mái rối tung trên mặt nàng, để lộ ra một khuôn mặt mê người: đôi mắt sáng óng ánh, môi anh đào ướt át, quả thật là một tiểu mỹ nhân yểu điệu. Khó trách!

“Tiểu cung nữ này rất xinh xắn, bổn cung muốn mang đi, thế nào?” Lâm Uyển Nhi đứng thẳng dậy, đối với Lâm quý phi nói.

Lâm quý phi hừ nhẹ một tiếng: “Xin lỗi Hoàng hậu nương nương, cung nữ này là người của Quý Nghi cung.”

“Thật sao?” Lâm Uyển Nhi nhíu nhíu mày, ánh mắt đảo qua roi dài trong tay nàng, “Hôm nay thật đúng là được mở rộng kiến thức, thì ra muội muội vốn dạy dỗ cung nhân bằng cách này.”

“Ta tự nhiên biết dạy dỗ cung nhân như thế nào, không làm phiền Hoàng hậu nhọc lòng.” Lâm quý phi không sợ trời không sợ đất trả lời.

“Muội muội nói như vậy khiến bổn cung cũng dậy lên hứng thú.” Lâm Uyển Nhi tới gần nàng, đem roi trong tay nàng lấy đến, nhẹ nhàng vung lên. Roi xé gió, vù vù vang động, “Cách dùng roi của muội muội không tồi, cũng dạy cho bổn cung thế nào?”

Lâm quý phi nghiêng đầu đi, không hiểu nàng muốn làm gì, thấy nàng vẫn ung dung bình tĩnh, không khỏi có chút hoảng sợ: “Ta không có gì để dạy ngươi cả!”

“Muội muội sao trở nên khiêm tốn như vậy?” Lâm Uyển Nhi nhìn nàng, ánh mắt lạnh lùng, “Bổn cung xem lực tay của muội muội, đem người đánh chết hẳn là chắc chắn chứ?”

Roi trong tay vung lên, hướng bên chân Lâm quý phi hạ xuống.

Lâm quý phi kinh hãi, cuống quýt né tránh, “Thượng Quan Uyển Nhi! Ngươi muốn làm gì?”

“Ai cho phép ngươi gọi thẳng tục danh của bổn cung?”

“Ngươi…” Lâm quý phi tức giận đến không nói ra lời.

“Bổn cung đứng đầu hậu cung, chỉ hỏi muốn muội muội một tên cung nữ, muội muội liền ra sức khước từ, hẳn là không đem bổn cung để vào trong mắt?” Roi dài lại vung lên, ở trong không khí vù vù xé gió.

“Thượng Quan Uyển Nhi!”

“Chát!” Lần này không chần chừ hướng mặt của Lâm quý phi quất tới. Lâm quý phi theo bản năng đưa tay chặn lại, roi hằn lên tay nàng một vệt hồng chói mắt.

“Ngươi…” Lâm quý phi đau đến nước mắt lưng tròng, khuôn mặt diễm lệ hiện lên mấy phần chật vật.

“Muội muội còn đang suy nghĩ?” Lâm Uyển Nhi giống như người không liên quan đến chuyện này, tiếp tục hỏi.

Lâm quý phi cắn răng không nói.

“Muội muội không nói lời nào, bổn cung coi như muội muội đã đồng ý rồi.” Quăng roi xuống một bên, Lâm Uyển Nhi xoay người nhìn Kim Linh và Ngân Hoàn, “Mang người đi, hồi cung!”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s