Có yêu hay không kệ ta_chương 4

[4]

“Ngươi tên gì?” Thái y đi rồi, Lâm Uyển Nhi nhìn người trên giường hỏi.

Mỹ nhân tái nhợt khuôn mặt, giọng nói run rẩy nhưng vẫn dễ nghe như trước: “Kiều Giai Bích.”

“Kiều Giai Bích.” Lâm Uyển Nhi nhẹ giọng lặp lại, “Tên không tệ.”

Kiều Giai Bích cắn môi, đôi mắt đẹp rưng rưng, không tiếp tục nói nữa.

Ngân Hoàn đem Kiều Giai Bích nâng dậy, dù đã tận lực nhẹ nhàng nhưng vẫn chạm tới miệng viết thương trên lưng nàng. Sắc mặt Kiều Giai Bích càng trở nên tái nhưng vẫn tiếp tục cắn môi, không rên rỉ ra tiếng.

Lâm Uyển Nhi than nhẹ, đưa tay thay nàng cởi xiêm y.

“Hoàng hậu…” Kiều Giai Bích có chút kinh hoảng.

Lâm Uyển Nhi quét mắt nhìn cánh tay vừa nâng lên của nàng, cũng không để ý tới nàng từ chối.

Kiều Giai Bích không còn cách nào, chỉ có thể tùy ý Lâm Uyển Nhi đem xiêm y của nàng cởi hết.

Bên dưới lớp vải vóc thô ráp là vết roi chằng chịt trải rộng sống lưng, nhưng như vậy cũng không che lấp được thân thể linh lung có hứng thú.

“Dáng người cũng rất tốt.” Lâm Uyển Nhi đánh giá xong, cầm lấy thuốc mỡ thái y để lại, tự mình thay nàng bôi thuốc, “Có thể sẽ đau, nhưng đây là thuốc trị thương tốt nhất, sẽ không để lại sẹo.”

“Đa tạ Hoàng hậu.” Kiều Giai Bích nhịn đau, vô lực mà đáp lại Hoàng hậu.

Bôi xong thuốc, Ngân Hoàn che lên người nàng một tấm chăn mỏng. Chất vải mềm mại bóng loáng, giảm độ ma sát tới miệng vết thương xuống mức tối thiểu.
Lâm Uyển Nhi rửa sạch tay, xoay người đối với Kiều Giai Bích nói: “Ngươi cẩn thận nghỉ ngơi, lát nữa Kim Linh sẽ mang thuốc tới.”

Đang muốn rời đi, đã thấy Kiều Giai Bích khó khăn từ trên giường bò xuống, hướng nàng quỳ gối.

“Làm sao?” Lâm Uyển Nhi dừng lại, nhìn nàng hỏi.

“Cầu xin Hoàng hậu cứu người cứu đến cùng, giúp nô tỳ thoát khỏi bể khổ!” Kiều Giai Bích nâng mâu nhìn nàng, biểu tình kiên quyết.

“Sao?” Lâm Uyển Nhi nhìn nàng trong chốc lát, đôi mày thanh tú nhíu lại: “Ngươi muốn ta giúp ngươi cái gì?”

“Nô tỳ . . .” Kiều Giai Bích cắn môi trong chốc lát, rốt cục mở miệng: “Nô tỳ muốn gặp Hoàng thượng.”

Lâm Uyển Nhi trầm mặc, đến gần nàng, đôi tròng mắt rõ ràng đang cười nhưng lại nhiều hơn mấy phần trêu tức, “Như vậy ngươi nói cho Bổn cung, ngươi dựa vào cái gì cảm giác mình có thể vượt qua Lâm quý phi?”

“Nô tỳ đẹp hơn nàng.” Kiều Giai Bích ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói.

“Đep?” Lâm Uyển Nhi khẽ cười thành tiếng, ánh mắt đảo qua khuôn mặt của Kiều Giai Bích, “Ngươi có thể đẹp bao lâu?”

Kiều Giai Bích cắn răng cúi đầu, lệ châu từ hai hàng my cong lã chã rơi xuống. Nhưng rất nhanh nàng lại ngẩng đầu lên, mang theo vài phần quyết tuyệt: “Nô tỳ mặc kệ! Nô tỳ chỉ biết nô tỳ không muốn tiếp tục làm một kẻ hạ nhân suốt ngày khúm núm, mặc cho người khác chà đạp! Dù thế nào nô tỳ cũng muốn trèo lên trên!”

“Sau đó thì sao?” Lâm Uyển Nhi nhìn sâu vào trong con ngươi của nàng, “Làm chủ nhân, liền có thể tùy ý cầm roi giáo huấn nô tài, đúng không?”

Kiều Giai Bích sửng sốt, nhất thời không biết nên đáp lại như thế nào.

“Chờ xem.” Lâm Uyển Nhi bỏ lại một câu, đi ra khỏi cửa phòng.

“Nương nương…” Kim Linh nâng bát thuốc vừa mới sắc xong, nhưng không đi vào, chỉ một mặt lo âu nhìn Lâm Uyển Nhi vừa mới bước ra khỏi phòng.

“Làm sao?” Lâm Uyển Nhi hỏi.

“Nô tỳ biết nương nương tâm tính lương thiện, muốn cứu cung nữ kia. Nhưng là… Nhưng là nương nương vì nàng mà đánh Lâm quý phi, Lâm quý phi làm sao sẽ chịu nhẫn nhịn. Nô tỳ thật sự lo lắng, vạn nhất nháo đến chỗ Hoàng thượng…”

“Kim Linh ngốc.” Lâm Uyển Nhi chuyển mâu cười khẽ, ngữ điệu nhẹ nhàng nhưng lại làm cho Kim Linh cảm thấy sau lưng từng trận lạnh lẽo run rẩy, “Ta tựa hồ, không quá giao thiệp nhiều cùng với Lâm quý phi.”

***

“Nương nương! Nương nương!” Buổi sáng ngày kế, Lâm Uyển Nhi đang ngủ ngon thì bị tiếng kêu của Kim Linh và Ngân Hoàn đánh thức.

“Chuyện gì?” Lâm Uyển Nhi ngáp một cái, hờ hững hỏi.

“Hoàng thượng! Hoàng thượng đang tới!” Mười năm, An Thọ chưa bao giờ đặt chân đến Phượng Nghi cung mà không hề báo trước, trừ các ngày lễ. Đặc biệt là mấy năm gần đây, hắn thậm chí không bước vào Phượng Nghi cung lấy một lần.

Lúc này Kim Linh chính là đang vội vã nâng một đống xiêm y trang sức đến gần nàng, “Nương nương mau mau…”

“Hoàng thượng giá lâm —–” Lời còn chưa dứt, thanh âm này đã truyền vào tẩm cung.

Lâm Uyển Nhi không sao cả, chỉ có Kim Linh và Ngân Hoàn là loạn cả lên.

Thật sự là ngạc nhiên! Lâm Uyển Nhi liếc mắt nhìn hai gã cung nữ đang hoang mang rối loạn giống như ruồi bọ mất đầu, bảo: “Kim Linh đi ra ngoài bảo Hoàng thượng chờ trong chốc lát. Ngân Hoàn múc nước, ta muốn rửa mặt.”

Kim Linh và Ngân Hoàn đã sớm thất thần, nghe được phân phó, nào có thời gian suy nghĩ cái gì, vội vàng làm theo.

Hiển nhiên, lời nói của Kim Linh không có bất kỳ phân lượng nào.

Lâm Uyển Nhi còn đang rửa mặt, An Thọ đã đi vào.

Thấy hắn đến, Lâm Uyển Nhi cũng không hoảng hốt, chỉ tiếp tục lấy khăn lau mặt, súc miệng, bình thản chải đầu, sửa sang lại một chút trung y, cuối cùng mới ưu nhã dịu dàng nói: “Nô tỳ cung nghênh thánh giá!”

Lâm nguy không loạn, ung dung không vội, thân là Hoàng hậu của hắn, nên có loại khí độ này! Tuy rằng An Thọ đến để hỏi tội nhưng vẫn không nhịn được mà tán thưởng Lâm Uyển Nhi.

“Đã quá giờ thìn nhưng Hoàng hậu một nước lại vẫn ngủ không chịu dậy. Hoàng hậu không cảm thấy mình có sai lầm với thể thống sao?” An Thọ trào phúng hỏi.

Lâm Uyển Nhi mỉm cười đứng dậy, “Lời này của Hoàng thượng thật khiến cho nô tỳ được mở mắt. Nếu Hoàng thượng không đề cập tới, nô tỳ ngu muội còn tưởng rằng thể thống chính là nô tỳ hai năm qua ngày ngày dậy trễ nhưng Hoàng thượng chẳng quan tâm!”

Mâu sắc An Thọ hơi trầm xuống, lần đầu nhìn thẳng vào thê tử kết tóc của hắn, không nghĩ tới con mèo nhỏ gầy yếu trước kia nay cũng có thể mọc ra răng nanh cùng móng vuốt.

“Hoàng hậu nếu đã biết sai vậy nên cố gắng sửa lại, không nên cô phụ kỳ vọng của trẫm.” An Thọ trả lời.

Lâm Uyển Nhi tiếp tục cười không có thành ý: “Hoàng thượng quan tâm, nô tỳ đương nhiên khắc trong tâm khảm.” Cũng không nhất định sẽ làm theo! “Hoàng thượng hôm nay đến đây, không biết là có chuyện gì?”

An Thọ cong môi, hết sức đem ngữ điệu thả chậm: “Gần đây trẫm nghe trong cung có mấy vị phi tử đối với Hoàng hậu có một ít chê trách, vì vậy ta đến muốn nghe một chút suy nghĩ của Hoàng hậu.”

“Nô tỳ ngu muội, kính xin Hoàng thượng chỉ rõ.” Lâm Uyển Nhi vẫn như trước ung dung không loạn đáp.

“Nghe nói,” An Thọ nhíu nhíu mày, “Hoàng hậu không thích ngự trù làm điểm tâm, lại đem ái phi của trẫm làm đầu bếp sai sử.”

“A..” Lâm Uyển Nhi một mặt thông suốt, triệt để gật đầu: “Nô tỳ xác thực là vô cùng thưởng thức Di phi muội muội khéo tay hay làm. Xem ra là nô tỳ biểu hiện không rõ khiến Di phi muội muội hiểu lầm.”

“Hiểu lầm?” An Thọ cười gằn, “Hoàng hậu không cần nói cho trẫm vết thương trên tay quý phi cũng là hiểu lầm? Đường đường là Hoàng hậu thế nhưng lại vung roi hại người, thật sự là phong độ!”

Nhiệt độ đột nhiên hạ xuống, Kim Linh và Ngân Hoàn đã sớm không chịu nổi, run rẩy quỳ xuống.

Lâm Uyển Nhi vẫn là một phái thong dong: “Một chút ít việc lại khiến Hoàng thượng quan tâm như vậy là nô tỳ thất trách. Xin Hoàng thượng cho thời gian một ngày, nô tỳ nhất định sẽ khiến hậu cung an bình, khiến Hoàng thượng an tâm.”

“Sao?” Nàng chắc chắn thản nhiên khiến An Thọ hơi kinh ngạc, “Như vậy, Hoàng hậu muốn giải quyết chuyện này như thế nào?”

Lâm Uyển Nhi ngẩng đầu đối diện hai tròng mắt của hắn, phun ra từng chữ: “Quốc có quốc pháp, gia có gia quy. Hậu cung phân tranh, đương nhiên phải dùng cung chế Đại Huyền xử lý!”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s