Q: Mượn thế hoàn hồn nhân duyên – 1

Trong tinh không, tư liệu của Bách Hợp chậm rãi hiện ra:

Giới tính: Nữ (Có thể biến đổi giới tính)

Tên: Bách Hợp

Tuổi: 21

Trí lực: 90/100

Dung mạo: 95/100

Thể lực: 90/100

Vũ lực: 96/100

Tinh thần: 91/100

Danh vọng: 11/100

Kỹ năng: Cửu dương chân kinh, Cửu âm chân kinh, Thiên địa môn đạo đức kinh (chính tông), nam vực cổ thuật, tinh thần luyện thể thuật.

Sở trường đặc biệt: Nấu ăn cao cấp, diễn xuất cao cấp, ngũ hành bát quái thuật (tinh thông), ngự ong thuật.

Mị lực: 60/100

Ấn ký: Hoàng tộc chân long ký

Lần này các giá trị thuộc tính ngoại trừ vũ lực gia tăng 1 điểm, những cái khác đều không có biến hóa.

“Sư huynh, lần này các ngươi định phái ai đi tham gia hiệp hội đạo pháp?” Một giọng nam già nua đột nhiên mở miệng. Tiếng nói này vừa dứt liền có người tiếp lời: “Năm ngoái, hiệp hội đạo pháp thật sự là chẳng ra thể thống gì, một đám người khoác lớp da hòa thượng, đạo sĩ tổ chức cái gọi là hiệp hội nhưng tổ tông truyền xuống đều không nắm được cái gì, còn bầu cả hội trưởng. Nhiều nhất cũng chỉ mê hoặc được đám người ngoại đạo, mất mặt xấu hổ, ta không đi!”

“Mỗi một lần tổ chức đại hội, bọn họ cái gì cũng không hiểu, chỉ biết mời chúng ta đến đó đứng làm nền. Lần trước lão Đinh đi, nói cũng chưa được nói một câu, chỉ biết ngây ngô đứng đó cả buổi.” Thổt ra lời này xong, không khí rất nhanh liền ảm đạm xuống. Bách Hợp nghe được mơ mơ màng màng, chậm rãi mở mắt ra. Đây là một gian phòng khách, bốn phía còn có cột gỗ chống nhà, bên trên dán đầy những lá bùa màu vàng sáng. Tròng phòng ngồi khoảng mười mấy người, lúc này ước chừng là đang họp.

Ngồi trên cùng ở chính giữa là một lão giả mặc một chiếc áo kiểu Tôn Trung Sơn màu xám, tóc dài búi thành búi, dùng trâm gỗ cố định ở trên đỉnh đầu, thần tình nghiêm túc. Mọi người trong phòng tuổi tác đa dạng, nam nữ đều có, hơi lớn tuổi chút ngồi ở đằng trước. Giống Bách Hợp tuổi nhỏ như vậy liền ngồi phía góc sau cùng. Nàng vừa tiến vào nhiệm vụ là lúc mắt đang nhắm lại, nhưng bởi vì ngồi ở phía sau, người trong phòng hình như đang thảo luận vấn đề gì nên cũng không có ai chú ý đến nàng vừa mới thất thần.

“Ai~—” Lão giả mặc áo Tôn Trung Sơn màu xám ngồi trên cùng kia bất chợt thở dài, có chút bất đắc dĩ sờ sờ mái tóc đã ngả hoa râm: “Ta cũng là không thể tránh được, nếu có biện pháp khác có thể dùng cũng không đến nỗi đi một chiêu này. Mọi người cũng biết tình huống của chúng ta, nếu như không đi…” Lão giả còn chưa nói hết, tất cả đều trầm mặc lại. Một lúc lâu sau mới có người đề nghị: “Nếu như đã phải cử người đi, vậy thì cũng không phải nhất thiết là chúng ta. Để bọn trẻ đi đi, dù sao đám người hiệp hội kia cùng lắm thì giả thần giả quỷ lừa gạt người ngoài. Theo tôi thấy, Tiểu Tống và Thẩm Xuân đi là được.”

Nghe thấy hai cái tên này, người ngồi bên cạnh Bách Hợp liền quay lại nhìn cô một cái. Thanh niên này ước chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu, cũng không giống đại đa số người ở đây để búi tóc, ngược lại cắt một kiểu tóc đang lưu hành hiện thời, dùng gel tạo kiểu. Thanh niên có một đôi mắt xếch, khóe mắt chọn lên, mặt một bộ vest, so với đám người xung quanh và cả căn phòng mang đầy sắc thái cổ kính này có vẻ không hợp nhau. Lúc quay đầu lại nhìn Bách Hợp cũng vừa lúc Bách Hợp đang nhìn hắn, hắn hướng tới cô nhếch miệng cười cười, thậm chí vươn tay vòng qua ngang hông cô, động tác tự nhiên, thần tình vô cùng thân thiết, hiển nhiên là cùng nguyên chủ nhận thức. Nói không chừng còn cùng nguyên chủ có quan hệ đặc thù.

“Chủ ý này được.” Người nêu ra ý kiến trên vừa nói xong đã có người  nắm tay đập thật mạnh vào lòng bàn tay mình tiếp lời: “Tiểu Tống và Thẩm Xuân dáng người đẹp, đi chụp ảnh cũng dễ nhìn.”

Lão giả trên cùng có chút do dự, cau mày: “Hai người này, đạo pháp khẩu quyết còn chưa thuộc được mấy câu…” Lúc hắn nói chuyện, người trong phòng đều quay đầu nhìn về phía Bách Hợp. Bách Hợp lúc này có ngốc cũng nhận ra, sợ rằng hai người Tiểu Tống và Thẩm Xuân trong miệng bọn họ, một trong đó chính là cô.

Chiếu theo các nhiệm vụ đã trải qua, chẳng sợ dòng họ thay đổi thế nào, tên của cô vẫn giữ nguyên. Cho nên nếu như không có gì ngoài ý muốn, Tiểu Tống trong miệng bọn họ hẳn là cô. Còn Thẩm Xuân, cô quay đầu liếc mắt nhìn thanh niên bên cạnh một cái, chính là người đã nhìn cô lúc vừa có người nhắc đến Tiểu Tống và Thẩm Xuân đi tham gia đạo pháp hiệp hội. Nói vậy, cô suy đoán Thẩm Xuân hẳn chính là thanh niên trẻ tuổi này đi.

“Sư huynh cứ yên tâm là được, chiếu theo tình hình chung, Đạo pháp hiệp hội sẽ làm ra một ít mánh lới để gia tăng lực ảnh hưởng, lần trước lão Đinh đi qua, căn bản cũng không có việc gì để làm. Cái gọi là việc, chính là biểu diễn cho những người đó nhìn, lão Đinh đến đó chỉ làm biểu tượng, đứng không một hồi, giống diễn khỉ bị người ta vây xem, chuyện gì cũng không được làm liền xám xịt trở về, còn nhục nhã mấy hôm thẹn không dám gặp người. Hai người Tiểu Tống bọn họ tu hành tuy rằng thiếu chút hỏa hậu, nhưng tóm lại chỉ là chạy lên một chuyến mà thôi, dựa vào phong cách làm việc của Hiệp hội Đạo thuật kia thì có gì nguy hiểm? Cũng chỉ là vỗ vỗ chiếu, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu!” Người này vừa nói xong, lão giả mặc áo Tôn Trung Sơn do dự một chút, liếc nhìn Bách Hợp một cái, cuối cùng cũng gật gật đầu.

Chuyện này một khi có cái kết thúc, một vị nữ nhân xinh đẹp tuổi chừng bốn mươi lập tức cất lời: “Nếu như việc cũng đã giải quyết xong, tôi muốn hỏi một chút đến lúc nào mới được uống rượu mừng của Tiểu Xuân và Bách Hợp đây?” Vẻ mặt thần sắc đều là trêu ghẹo.

Thanh niên ngồi bên cạnh Bách Hợp cũng vừa lúc cười nói: “Dì Cố, dì đừng đùa giỡn nữa, cái gì cùng cái gì nha!”

“Cậu cứ kéo dài đi, hai người từ nhỏ thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, hồi bé cậu còn nói muốn Bách Hợp làm tân nương của mình đâu. Bây giờ tuổi cũng đã lớn, còn cứ chần chừ.” Dì Cố vừa dứt lời, có người liền tiếp theo mở miệng: “Sợ rằng Thẩm sư huynh cũng đang chờ sốt ruột.”

Mọi người cười to ầm ỹ, ngồi trên cùng lão giả cũng cười nói: “Nếu hai đứa bây kết hôn, lão đầu tử ta cũng muốn tặng vài cái thứ tốt…”

Thanh niên kia nghe thấy vậy, lập tức ngồi không yên: “Con đối với đạo pháp hiểu được không nhiều, nếu đã quyết định là con với Tiểu Hợp đi, vậy con phải đi trước chuẩn bị một chút.” Hắn nói xong lời này, đứng lên đẩy ra ghế dựa liền chạy. Dì Cố nhìn thấy tỉnh cảnh này, lắc đầu thờ dài: “Đứa nhỏ này…”

“Có lẽ là duyên phận còn chưa tới, cũng không cần cưỡng cầu.” Nam nhân ngồi bên cạnh nàng an ủi một câu, dì Cố gật gật đầu, cũng không nói thêm gì nữa.

Bách Hợp nguyên bản suy đoán Thẩm Xuân chính là thanh niên kia, bây giờ mới xem như khẳng định. Mọi người còn nói mấy câu, lão nhân kia dặn cô ba tháng sau xuất phát, lại dặn dò mấy tháng này cô ở nhà luyện tập không cần chạy loạn. Bách Hợp mặc dù còn chưa có tiếp thu tình tiết nhưng là vẫn đem lời nói của lão giả ép bản thân ghi nhớ, nất nhất gật đầu mới thối lui ra khỏi đại sảnh.

Bên ngoài phòng khách là một gian tứ hợp viện, viện còn rất lớn, tương đương với một sân bóng nhỏ. Trong viện đủ loại hoa cỏ, còn giữ được bố cục trước đó, thậm chí ở mấy vị trí phong thủy cũng có chút chú ý. Bách Hợp chỉ liếc mắt nhìn liền nhận ra viện này dựa vào trận Bát Quái mà xây, có tác dụng tụ lại vận thế, nhưng bản lĩnh người bày ra phong thủy cũng không cao minh cho nên chỉ làm được đến phần tốt bề ngoài, hiệu quả còn lại không thực sự tốt.

Nhìn thấy viện này, lại liên tưởng đến lúc nãy ở trong phòng khách vừa nghe những người đó nói chuyện, Bách Hợp chỗ nào còn không biết chính mình lần này tiến vào nhiệm vụ lại phải tiếp xúc hồn ma linh tinh các loại. Cô vừa mới tiến vào nhiệm vụ, còn chưa có tiếp thu tình tiết. Gian tứ hợp viện này rất rộng rãi, thanh niên trẻ tuổi vừa nãy đã chạy không thấy bóng dáng, trong phòng đám người kia không biết đang thảo luận những gì, chỉ là không liên quan đến Bách Hợp nên để cô đi ra trước.

Trong viện lúc này không có một ai. Cô đi vòng qua một gian nhà, phía sau tường vây trồng hàng loạt gốc mai vàng, lúc này thời tiết giữa hè, cành lá trơ trụi một mảnh. Phía trước không xa ở chỗ rẽ có đặt một cái bàn đá, trên bàn còn bay một mâm cờ, bốn phía đều không có người. Nhìn lại bên đó thanh tĩnh, Bách Hợp liền đơn giản đi qua ngồi xuống, lấy tay chống má, nhắm mắt bắt đầu tiếp thu nội dung vở kịch.

Ở giai đoạn cuối của thời kỳ đạo pháp, truyền lưu đến lúc này, đạo thuật đã vô cùng suy yếu. Sau khi Tân Hoa dân quốc thành lập, theo bước phát triển của khoa học kỹ thuật, phong kiến mê tín dĩ nhiên là bị đào thải. Tới niên đại này, rất nhiều thứ lão tổ tông truyền xuống bị rơi rụng từ đời này sang đời khác. Ông nội của Tống Bách Hợp thời nhỏ vì gia cảnh bần cùng mà bị cha mẹ đưa lên một gian đạo quan trên núi xuất gia làm đạo sĩ. Ông nội Tống Bách Hợp ở học tập đạo thuật rất có hiên phú, lúc đấy thời đại phát triển còn chưa nhanh như bây giờ, không ít người đối với quỷ hồn linh tinh đều tin không nghi ngờ. Hắn từ nhỏ ở trên núi học tập, chờ đến lúc gần ba mươi xuống núi, viết bùa lập đàn xua quỷ cũng tích lũy được một phen gia nghiệp. Năm ba mươi hai tuổi thì cưới vợ, sinh ra ba của Tống Bách Hợp.

Sau khi ba Tống được sinh ra, theo cách nói của ông nội Tống, sinh con trai đương nhiên là để kế thừa gia nghiệp. Đáng tiếc lúc đấy ông nội Tống là bắt kịp thời đại, học đạo thuật giúp hắn có cơm ăn, có áo mặc, thậm chí cưới vợ sinh con. Nhưng tới thế hệ của ba Tống liền dần dần không quan trọng. Thứ nhất tư chất của ba Tống bình thường, hơn nữa đạo thuật mà ông nội Tống học cũng là tạp nham. Đạo thuật truyền thừa, đời sau không bằng đời trước, đến tay ba Tống, vậy chỉ có thể vẽ vài lá bùa bán giá rẻ cho một ít dân trong thôn.

Tới cuối cùng cả nhà Tống gia đề dời đến trong thôn, mấy sư huynh sư đệ của ông nội Tống hoạt động cũng không suôn sẻ gì, đơn giản mấy người kết phường tu sửa một gian tứ hợp viện, ở trong thôn cắm rễ sinh căn. Thỉnh thoảng thay người trong thôn bói chữ tính ngày, bán một ít bùa bình an kiếm sống.

Có chút người thực sự có bản lĩnh lại bị ép không đường để đi, buồn cười lại có những kẻ treo đầu dê bán thịt chó, cái gì cũng không hiểu, chỉ biết nói mấy câu lừa gạt lại được phong làm Đại sư, được tôn sùng làm danh nhân, hợp lại thành cái gọi là Hiệp hội Đạo giáo, suốt ngày ở trên ti vi khai đàn thuyết pháp, thu nhập xa xỉ.

 

 

 

 

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s