Q: Mượn thế hoàn hồn nhân duyên 3

Thẩm Xuân cười lạnh hai tiếng: “Giả thần giả quỷ! Thôi được rồi, em nói một chút, nhìn tướng mạo của anh có thể đoán ra tai họa gì?” Hắn ngồi trên xích đu, đôi chân buông thõng xuống đong qua đong lại, vẻ mặt hoàn toàn là chế nhạo. Chẳng sợ bề ngoài hắn trông dễ nhìn bao nhiêu, Bách Hợp cũng thấy thật ngứa mắt phiền chán. Nàng rũ xuống rèm mi, ngăn chặn suy nghĩ trong lòng, mặt không chút thay đổi nói: “Tôi tính đến, tiếp sau đây anh sẽ ăn chút đau khổ trên người, anh tin không?”

“Phốc…” Thẩm Xuân nhịn không được mà cười ra tiếng, đang muốn mở miệng, Bách Hợp đã đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn hắn vểnh vểnh khóe miệng. Ngay lập tức sau đó nàng tung chân đá thật mạnh vào ống đồng của Thẩm Xuân. Nguyên chủ hôm nay mặc một cái áo T-shirt trắng và quần jeans, chân đi giày thể thao, mặc dù lực sát thương không lớn bằng giày da mũi nhọn, nhưng lần này Bách Hợp lại dùng toàn bộ sức lực. Thẩm Xuân không ngờ nàng lại hành động như vậy, đau đến mức cúi người xuống muốn xoa xoa chân. Nhưng Bách Hợp lại một phen túm lấy tóc hắn, dùng sức kéo một chút, dùng đầu ngón tay chọc mạnh lên trán hắn. Nguyên chủ vốn nuôi móng tay, lúc móng chọc đến trên mặt Thẩm Xuân, lập tức liền chọc phá da. Bách Hợp cảm thấy móng tay nàng có chút đau, nhưng vẫn cố nén:

“Thấy chưa, đạo thuật hữu dụng đúng không? Tôi đã nói anh chịu chút đau khổ, bây giờ không phải ứng nghiệm sao?” Nàng nói xong liền lui về phía sau hai bước. Thẩm Xuân cũng không phải là người rộng lượng, cũng chưa từng có cái gọi là phong độ thân sĩ không đánh con gái. Hắn thật giống như trẻ con, không chịu nổi thua cuộc, đánh nhau với con gái cũng không có đúng mực. Lúc nhỏ chơi đùa với Tống Bách Hợp, tay chân hạ thủ không nhẹ, thường xuyên khiến cho người nàng xanh một khối tím một khối. Bây giờ mặc dù hắn lớn như thế này nhưng tuyệt đối hắn vẫn có thể ra tay đánh nàng.

Trước đây Tống Bách Hợp yêu hắn, bình thường không cùng hắn tính toán. Nhưng Bách Hợp không nghĩ muốn nhịn hắn, lúc này đánh hắn như vậy, tuy là xả giận, nhưng dựa vào tính cách của Thẩm Xuân nhất định là hắn muốn đánh trả. Bởi vậy nàng đánh xong liền quay đầu chạy. Đầu kia Thẩm Xuân hùng hùng hổ hổ, vươn tay xoa trán, quả nhiên ngay lập tức liền la lên: “Ranh con kia, có bản lĩnh em đứng lại đó!”

Bách Hợp đương nhiên không đứng lại, trực tiếp chạy ra khỏi viện. Hôm nay Thẩm Xuân ăn thiệt thòi lớn như vậy, trước đây Tống Bách Hợp chưa bao giờ dám ra tay với hắn, lúc này lại tạo phản, trong lòng hắn lửa giận bừng bừng. Ỷ vào chân dài, hai ba bước tiến lên liền bắt được Bách Hợp, nắm đấm dứ dứ: “Em dám đánh anh, muốn chết có phải hay không?”

Trước đây Bách Hợp toàn tâm toàn ý với hắn, hắn liền coi người ta như món đồ chơi, thích để ý thì để ý, thích trêu chọc liền trêu chọc. Hiện tại Bách Hợp không thèm quan tâm hắn, đánh xong liền bỏ chạy, hắn liền đuổi theo nhất quyết không buông tha. Bách Hợp hít sâu một hơi, nghĩ đến Thẩm Xuân phiền chán nhất là khi người khác nhắc đến hôn sự của mình và hắn. Lúc này hắn quấn quýt không buông, nàng đột nhiên ngẩng đầu nhìn Thẩm Xuân, biểu tình ngưng trọng: “Thẩm Xuân, tuổi tác chúng ta cũng không nhỏ…”

“Dừng dừng dừng, tính anh sợ em được chưa?” Ngữ khí như vậy của nàng quả thực quả thực so với mấy ông già trong tứ hợp viện như cùng một khuôn mẫu đúc đi ra, Thẩm Xuân chịu không nổi nhất là điểm này. Hắn đột nhiên buông tay ra, cuối cùng vẫn là nhịn không được, dùng sức đập lên lưng Bách Hợp một cái: “Trước thì theo học bọn họ thần kinh điên điên, giờ lại học nốt khẩu khí này của bọn họ có phải không?”

Một cái đánh kia của hắn thuần túy là hành vi đánh trả, ra tay không nhẹ. Bách Hợp cố nén xúc động muốn nhặt cục gạch đập chết hắn, một mặt gập tay lại xoa lưng mình, một mặt nói: “Tôi nói có gì sai sao? Ở trong lòng anh, tôi rốt cuộc là cái gì?”

Thái độ của Thẩm Xuân từ trước đến giờ vẫn ái muội, đã không chia rõ quan hệ của hắn cùng Tống Bách Hợp, lại cũng không để người ta hoàn toàn tuyệt vọng. Bây giờ Bách Hợp không muốn quan tâm hắn, nhưng hắn da mặt dày một hồi lại sáp qua, chẳng thà buộc hắn nói rõ, cũng làm cho hắn sau này không hề dây dưa chính mình.

Trước đây Tống Bách Hợp còn ôm hy vọng, hắn nếu không làm rõ quan hệ, nàng cũng cố nén không lên tiếng. Hiện tại Bách Hợp vừa hỏi, Thẩm Xuân lập tức liền có chút cứng ngắc. Hắn cau mày, cười gượng hai tiếng: “Em làm sao vậy? Không bệnh đi?” Hắn lại không đứng đắn, vươn tay muốn xoa trán nàng, lại bị Bách Hợp phách một cái đánh ra, nghiêm túc nhìn chằm chằm hắn. Thẩm Xuân dường như cũng phát hiện thái độ của Bách Hợp không giống như mọi lần, biểu tình cũng có chút khó coi lên: “Cũng chỉ vì người ta vừa nhắc em liền cũng muốn hỏi chuyện này?”

“Anh không quá muốn kết hôn.” Hắn không kiên nhẫn vung tay lên, lại giật giật tóc mình: “Còn sớm, kết cái gì hôn, em bị ngốc sao? Anh đi đây, chán chết, tính cách như bà già!”

Nói xong lời này, Thẩm Xuân không thèm quay đầu lại, tay đút vào túi quần, huýt sáo rời đi.

Bách Hợp nhìn bóng lưng của hắn, đột nhiên không hiểu có chút đáng tiếc thay nguyên chủ, yêu một người như thế, đến lúc chết cũng chưa có thể đem từ “yêu” nói ra. Loại người như Thẩm Xuân, ba mươi tuổi còn không đứng đắn ổn định. Nàng nhìn Thẩm Xuân sắp ra khỏi cổng, đột nhiên tháo giày của mình, ngắm chuẩn gáy của hắn, dùng sức liền đáp giày qua.

Chỉ nghe “Độp” một tiếng, giày đáp trúng vừa vặn, đập cho Thẩm Xuân dúi người ra trước. Đợi cho lúc giày rơi xuống đất lăn hai vòng, hắn mới ôm gáy quay lại nhìn, phát hiện rơi xuống mặt đất chính là một chiếc giày, Thẩm Xuân liền lập tức phẫn nộ xù lông: “Làm cái gì vậy? Thần kinh có phải hay không? Có bệnh thì uống thuốc, đừng có buông tha trị liệu được không?”

Bách Hợp cười lạnh trong lòng, cố nén xúc động lại ra tay đánh hắn:

“Ý anh là, cho tới bây giờ anh đều không muốn cùng tôi kết hôn?”

Ở Thẩm Xuân xem ra, chính mình đã biểu đạt rõ, có một số việc không cần nói quá rõ ràng. Trước đây Tống Bách Hợp thực thức thời, hắn không muốn nói, nàng cũng không nhắc lại. Bây giờ hắn rõ ràng không muốn nhắc đến nữa, nàng còn cố tình hỏi cái không ngừng. Trong lòng hắn có lửa, miệng cũng hùng hùng hổ hổ:

“Đã nói như vậy rồi, cô vẫn còn hỏi là có ý gì? Tôi còn trẻ, chưa muốn kết hôn. Cô đợi không kịp vậy có thể tìm người khác kết hôn. Chúc cô trăm năm hạnh phúc, được chưa?” Nói xong, hắn vung tay lên, cười nhạo: “Đồ thần kinh! Không kết hôn, không muốn cùng cô kết hôn, nghe rõ ràng chưa?”

Hắn nói xong lời này, cũng không thèm nhìn mặt Bách Hợp, xoay người liền đi ra khỏi cổng.

Lúc Thẩm Xuân nói chuyện, hắn cũng không có khống chế âm lượng, mọi người trong phòng đều nghe rõ rõ ràng ràng. Đám người đều lục tục chạy ra, nhìn Bách Hợp đứng ở trong sân, một chân ngay cả giày đều không có. Nghĩ đến Thẩm Xuân vừa rồi giống như phát điên kêu gào, ông nội Thẩm liền lập tức chen lên mở miệng: “Tiểu Hợp, xảy ra chuyện gì? Cháu và Tiểu Xuân làm sao vậy?”

“Không có gì.” Bách Hợp trầm lặng lắc đầu, “Chỉ là muốn hỏi anh ấy có muốn cùng con kết hôn hay không.” Nàng cúi thấp đầu, che giấu sắc lạnh trong mắt: “Anh ấy nói căn bản không muốn kết hôn với con, cho nên sau này mọi người đừng nhắc lại việc này nữa.” Nói xong lời này, nàng xoay người nhặt giày, bước về phòng của chính mình.

Ông nội Thẩm lập tức liền cọ lên: “Thằng ranh con, nó muốn lật trời! Ta đi tìm nó nói rõ ràng, nó có ý gì?”

“Theo lý thuyết, đứa nhỏ đến tuổi là nên kết hôn, Tiểu Tống cũng đã hơn hai mươi. Trước chúng ta đến cái tuổi này, con cũng đã ôm hai đứa. Bây giờ chuyện hai người còn chưa có mặt mày, Tiểu Xuân lại phải đẩy trái đẩy, bây giờ hỏi hắn hắn còn nói không kết hôn, cũng khó trách đứa nhỏ thương tâm. Cô gái da mặt mỏng, Tiểu Xuân lần này làm là không đúng.” Mọi người ngươi một lời ta một ngữ, Bách Hợp cũng không để ý, tự cố trở về phòng. Bên ngoài ông nội Thẩm tức giận đến dậm chân, tại chỗ muốn đi tìm Thẩm Xuân. Bách Hợp chiếu theo ký ức của nguyên chủ trở lại phòng mình, đóng cửa cài khóa mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Nàng đánh Thẩm Xuân một trận, bây giờ Thẩm Xuân bị nàng ép hỏi nói ra không muốn kết hôn, mọi người nhất định sẽ cho rằng nàng là người bị hại, đáng thương trốn ở trong phòng không chịu gặp người.

Hiện tại cách Hiệp hội Đạo giáo còn có ba tháng, nàng tuyệt không có ý bỏ lỡ chuyện này. Trong nguyên tác, Tống Bách Hợp chết ở trong viện kia, thù này Bách Hợp nhất định là muốn thay nàng báo trở về, bất kể chỗ đó có ác quỷ hay cương thi, hoặc là nữ quỷ sau màn muốn mượn thân thể Tống Bách Hợp hồi sinh. Nàng nhất định muốn thay nguyên chủ đem toàn bộ thù đều báo.

Chỉ là hiện tại, thực lực nguyên chủ còn thấp. Lúc nàng vừa đánh Thẩm Xuân, cổ tay mềm yếu không có chút khí lực, hơn nữa trong cơ thể không hề có bất kỳ chút linh lực nào. Trạng thái này nếu như đi vào khu nhà cổ kia, nàng tất nhiên phải chết không nghi ngờ. Cho nên thời gian ba tháng này nàng phải gấp rút tu tập đạo thuật, hơn nữa võ công cũng đồng thời phải tập luyện. Hiện lại chỉ số vũ lực của nàng đã rất cao, cơ hồ đạt được đến mức đỉnh, cho nên trong ba tháng này chỉ cần nàng chăm chỉ tu luyện, đến lúc đó mới có thể thay nguyên chủ ra miệng ác khí.

Bách Hợp thăm dò triển khai gân cốt. Không biết có phải nguyên nhân do nguyên chủ tuổi tác đã lớn, trước đây cũng không lo rèn luyện, lúc cúi eo nàng có chút tốn sức. Nhưng tuy là khó chịu, nhưng ưu điểm lớn nhất của Bách Hợp đó chính là kiên nhẫn, bởi vậy chút đau đớn này rất nhanh bị nàng ném tới sau đầu, trước giãn gân cốt một lần, sau đó liền bắt đầu luyện Tinh thần luyện thể thuật.

Theo tinh lực dần dần bị dẫn vào trong cơ thể, Bách Hợp trong lòng cũng dần niệm Đạo đức kinh. Nàng phối hợp Đạo đức kinh làm luyện thể thuật, lần đầu liên mới làm chừng mười động tác, toàn thân liền đã mồ hôi đầm đìa. Bởi vì thời gian cấp bách, Bách Hợp cắn răng cố nén. Vừa mới làm được mười lăm động tác, bên ngoài đã có người gõ cửa.

“Bạch Hợp, mở cửa đi!” Ngoài cửa, thanh âm có chút lo lắng của một nữ nhân vang lên, nghe thấy trong phòng không có động tĩnh gì, lại gõ cửa hai cái: “Mẹ có lời muốn nói với cô. Nếu như cô với Thẩm Xuân không thoải mái, mẹ đến chỗ đại sư công nói một chút, ba tháng sau cái gì Hiệp hội, con không cần đi!”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s