Q: Mượn thế hoàn hồn nhân duyên 4

Người tới là mẹ của Tống Bách Hợp. Buổi chiều nàng nghe có người nói Thẩm Xuân và Bách Hợp cãi nhau, sau khi biết rõ ngọn nguồn liền vô cùng tức giận. Chỉ là tính cách nàng hướng nội thuận theo, gả vào gia đình truyền thống như Tống gia, bởi vì không sinh con trai nên không hề có tiếng nói. Lúc nghe được tin, thấy cha chồng và chồng không lên tiếng gì, đành phải tới an ủi con gái.

Bách Hợp sớm biết người trong viện nhất định sẽ tới an ủi chính mình, lúc này thấy mẹ Tống đến, nàng chậm rãi thu động tác. Theo chỉ số vũ lực và tinh thần lực ngày một tăng cao, hiện tại tốc độ tu luyện của nàng rất nhanh. Luyện thể thuật mới làm được mười lăm động tác, gân mạch trong cơ thể đã bắt đầu có thể lưu lại linh lực. Nàng lau mồ hồi trên trán xong mới đi ra mở cửa. Mẹ Tống lo lắng đứng ở ngoài cửa, nhìn nàng mồ hôi đầm đìa, hai gò má ửng đỏ, dường như tinh thần sáng láng. Mẹ Tống cũng chỉ làm như nàng đang khóc, không khỏi càng thêm đau lòng.

“Thẩm Xuân hắn… Thôi quên đi, hôm sau mẹ đi tìm mẹ hắn nói chuyện.”

“Mẹ, không cần.” Bách Hợp kéo tay mẹ Tống, lắc lắc đầu: “Hắn không muốn lấy con, con cũng không muốn gả cho hắn. Sau này mọi người không cần nhắc lại chuyện này, mẹ cũng không phải đi tìm đại sư công nói cái gì, miễn cho quay đầu lại ba lại nói mẹ.” Tính tình mẹ Tống dịu ngoan nhu nhược, gả vào một gia đình truyền thống, vì không sinh được con trai nối dõi tông đường nên vẫn không ngóc đầu lên được, bình thường ở trong nhà cũng mờ nhạt. Hôm nay mọi người họp quyết định Bách Hợp đi tham gia Hiệp hội, nếu là người khác nói không để Bách Hợp đi cũng thì thôi, nếu như mẹ Tống nói, nhất định sẽ không thành công, còn bị ba Tống oán giận.

Chính bởi vì tính cách nàng yếu đuối nên Tống Bách Hợp mới như cái bình hũ nút, đối với kẻ như Thẩm Xuân lại có thể vừa nhịn vừa nhẫn đến bây giờ.

Kỳ thực trong lòng mẹ Tống cũng lo sợ bất an, nhưng nghe con gái nói như vậy, ngược lại cảm thấy có chút lo lắng. Bách Hợp đã 26 tuổi, tuổi tác không nhỏ. Con gái trong thôn bằng tuổi nàng đã sớm lấy chồng sinh con, mà Thẩm Xuân lại vẫn không có động tĩnh, Thẩm gia cũng không đả động gì đến việc đến cửa cầu hôn.

Bộ dạng con gái nhà mình cũng không kém, thật chí còn được rất nhiều thanh niên để ý, nhưng bởi vì có Thẩm Xuân bên người nên không ai tiến tới. Mẹ Tống nghĩ đến đây liền có chút bất mãn:

“Hắn nếu không muốn kết hôn, sao không nói sớm? Hôm nay mới nói gì đó, chậm trễ con bao nhiêu năm!” Mẹ Tống cằn nhằn một hồi, Bách Hợp đành bất đắc dĩ thở dài: “Con không sao, chỉ không muốn nhìn thấy mặt hắn. Mẹ, để con yên tĩnh một lát.”

Mẹ Tống nghe nàng nói những lời này, đột nhiên nói: “Nếu không mẹ tìm thêm vài người, con thử đi xem mặt…”

Lúc này nàng đang cần phải gấp rút tu luyện để ba tháng sau tham dự một hồi hoạt động do Hiệp hội Đạo giáo, Phật giáo tổ chức, nào có thời gian đi xem cái gì mặt? Mẹ Tống tuy rằng có ý tốt, nhưng là quan tâm thừa. Đừng nói nàng còn chưa có gấp gáp như vậy, chỉ sợ là Tống Bách Hợp cũng làm không được một giây trước Thẩm Xuân vừa bảo không cưới nàng, một giây sau đã lập tức đi xem mặt nam nhân khác. Nếu bị Thẩm Xuân biết, sợ rặng hắn còn cho là nàng cố ý trả thù hắn, cười nhạo một hồi.

“Tạm thời con không muốn suy nghĩ mấy cái đó. Con thực sự không có việc gì, mẹ không cần lo lắng.” Huống chi hôm nay mặc dù Bách Hợp bức được Thẩm Xuân nói không cưới nàng, chỉ sợ trong mắt người lớn cũng là hai đứa bé cãi nhau, không nhất định sẽ để trong lòng. Ông nội Thẩm hôm nay đuổi theo mắng cháu trai, hẳn là nhận định chuyện này còn có đường cứu vãn. Cứ như vậy tất cả mọi người nhìn chằm chằm Thẩm Xuân, không nhất định sẽ chú ý tới mình, vừa lúc nàng để thời gian tu luyện. Mọi người hẳn sẽ cho là nàng bị tình làm thương tổn, để yên cho nàng im lặng một thời gian.

Tuy mẹ Tống còn có chút lo lắng, nhưng nếu như con gái đã nói như vậy, bà đời này nhu thuận cũng quen, không có chủ ý gì, nghe con gái dỗ dành như vậy cũng chỉ gật gật đầu không nói thêm gì nữa.

Thẩm Xuân sau khi thốt ra mấy lời kia, dự đoán người trong nhà sẽ tìm chính mình, bởi vậy liền lập tức dời nhà trốn đi, đoán chừng là tá túc nhà người bạn nào đó. Trong nhà gọi điện thoại hắn cũng không thèm bắt máy. Ba mẹ Thẩm Xuân đến tận nơi tìm hắn, đem hắn mắng máu chó đầu đầy. Chuyện cho tới bây giờ, cho dù là cha mẹ Tống Bách Hợp có bất bình tức giận, nhưng thấy cha mẹ Thẩm Xuân làm như vậy, cho nên có lời cũng không thể mắng ra miệng. Dù sao mấy người cũng là quan hệ hàng xóm bao nhiêu năm, Thẩm Xuân không nghe lời cũng không thể bắt cha mẹ hắn đánh chết con trai, chỉ nói đứa nhỏ còn nhỏ, sau này ai cũng không biết nói chính xác được. Cũng chính vì xảy ra loại chuyện này nên trong lòng mọi người, hôn sự của Thẩm Xuân và Tống Bách Hợp cũng dần dần đặt xuống.

Trong khoảng thời gian này, Bách Hợp trừ việc ăn cơm và tắm, cơ hồ suốt ngày đều trốn trong phòng tu luyện luyện thể thuật và đạo thuật. Trước đây tính cách nguyên chủ vốn là trầm mặc ít nói, nàng lúc này xem ra cũng không bị lộ, mọi người cũng không có gì nghi ngờ, chỉ cho là nàng bị Thẩm Xuân khiến cho đau lòng. Ngay cả bình thường ông nội Tống uy nghiêm nhất nhà lúc nói chuyện với Bách Hợp cũng không tự chủ giảm xuống âm lượng. Thời gian nhoáng lên liền trôi qua ba tháng.

Trong thời gian ba tháng này, mỗi ngày Bách Hợp đều không ngừng tu luyện, bây giờ linh lực trong cơ thể đã có chút thâm hậu. Trong Đạo đức kinh, một ít đạo thuật phong ấn hồn ma nàng cũng có thể tiện tay thi ra. Hôm nay mẹ Tống tìm đến gõ cửa, nói rằng đại sư công muốn gặp nàng.

Trong sân bày một bàn cờ, hai lão giả mặc trang phục đời Đường đang ngồi đối mặt, cạnh đó đặt một khay ấm trà, khói trắng lượn lờ bốc lên. Bên cạnh hai người bày một cái bàn, đại sư công đang ngồi nghiêm chỉnh trước bàn vẽ lá bùa.

Thấy một màn như vậy, Bách Hợp nghĩ nghĩ mình cũng nên vẽ bùa giấy. Ba tháng này nàng vẫn luôn luyện tập Luyện thể thuật và Đạo đức kinh, bây giờ thể thuật luyện được không sai, linh lực cũng có, nhưng dù sao thời gian gấp rút, nếu như đối phó với quỷ vật thông thường, mấy lão giả ngồi đây chưa chắc đã bằng nàng. Dù sao mấy người này cũng chỉ hơn bọn người trong Hiệp hội một chút, cũng không phải danh môn chính phái hay chân chính gia tộc lánh đời. Nếu như gặp phải quỷ vật lợi hại gì đó, nàng đúng là vẫn còn cần lá bùa giúp đỡ.

Trong nguyên tác, Tống Bách Hợp cùng Hiệp hội Đạo giáo bởi vì muốn đánh bóng tên tuổi, tiến vào tòa nhà cổ kia, cũng chưa gặp được thứ lợi hại nhất cũng đã bị nữ quỷ lâu la kia đánh cho tan tác. Cho nên Bách Hợp không thể không chuẩn bị gì đó, vẽ nhiều chút lá bùa trong người, tổng không có sai lầm.

Lúc nàng bước vào sân, mấy lão nhân đều ngẩng đầu nhìn nàng một cái. Đại sư công họ Trần, năm nay đã hơn tám mươi tuổi, nhưng bởi vì học đạo, chú ý tu tâm dưỡng tính, thoạt nhìn cũng mới chỉ năm, sáu mươi tuổi. Hắn đang vẽ một lá bùa trấn trạch, mười dặm hương thôn quanh đây, loại lá bùa này là bị người ta hoan nghênh nhất.

Lão Trần tính tình ngay thẳng, cũng không phải là hạng người trộm gian dùng mánh lới, cho nên bình thường lá bùa từ tay hắn là dễ bán nhất. Cái chuyện vẽ bùa không phải cứ vẽ giống như mẫu là được, quan trọng còn cần phải có đạo lực. Nếu như tinh thần lực không đủ, cho dù vẽ một trăm tấm cũng không làm nên chuyện gì. Một ngày hắn chỉ vẽ ba tấm, vẽ hơn đạo lực trong cơ thể không đủ. Bách Hợp đến đây hắn liền phát hiện, nhưng trên tay lại không đình chỉ. Vẽ bùa chú ý hành văn liền mạch lưu loát, một khi bị cắt ngang, đạo lực tụ ở bên trong liền tản hết.

Trên trán lão nhân đã thấm ra một ít mồ hôi, thẳng đến lúc vẽ xong bùa, Bách Hợp nhìn thấy ở bên trên mờ mịt một tầng linh khí yếu ớt, cũng không phải tinh thuần, nhưng so với mấy là bùa bên ngoài kia tùy ý vẽ vời cũng là có tác dụng hơn nhiều. Hắn vẽ xong bùa, đợi cho khô mực rồi lấy chặn giấy đè lên, cắm bút lông vào giá, quay qua chậu nước bên cạnh rửa tay thật sạch, mới một bên cầm khăn lông lau tay, một bên nhìn Bách Hợp, ôn hòa hỏi:

“Tiểu Hợp, lần này Hiệp hội đạo giáo yêu cầu chúng ta mười lăm ngày sau đến Nam Dương quan, vốn định để cho cháu và Tiểu Xuân cùng đi. Nhưng bây giờ Tiểu Xuân còn chưa trở lại, cháu nếu như không muốn đi, đại thúc công liền tìm người khác.”

Chuyện của Thẩm Xuân và Bách Hợp bây giờ mọi người đều biết. Đoạn thời gian gần đây, Thẩm Xuân nói là hợp tác cùng đồng bọn đầu tư làm kinh doanh, trốn ở bên ngoài không về nhà, ông nội Thẩm gọi điện mắng hắn vài hồi bắt hắn trở về giải quyết chuyện này. Mới đầu hắn còn kiên nhẫn tranh luận, sau đó trực tiếp kéo số điện thoại của người nhà vào sổ đen, gọi cũng không gọi được cho hắn.

Cũng chính bởi vì chuyện này mà gần đây ông nội Thẩm đến mặt người nhà họ Tống cũng không dám nhìn. Rõ ràng mới trước đây hai sư huynh đệ quan hệ rất tốt, bây giờ mỗi người đều trốn ở trong phòng ai cũng không đi ra. Đối mặt với loại tình huống này, Trần lão cũng vô cùng bất đắc dĩ.

“Cháu không có việc gì đâu. Cháu cũng đã nghĩ thông, nếu như Thẩm Xuân không muốn cưới, cháu cũng không phải trừ hắn ra thì không thể gả ai.” Bách Hợp bình tĩnh trả lời. Nàng vốn chính là không muốn gả cho Thẩm Xuân nên mới diễn một tràng như vậy. Nếu không phải để tranh thủ thời gian ba tháng luyện tập, nàng căn bản cũng lười diễn kịch với Thẩm Xuân. Còn hiện tại, nàng đã không sợ Thẩm Xuân đến quấn nàng, với thân thủ bây giờ của nàng, Thẩm Xuân muốn động tay động chân, vậy không cần nghĩ!

Còn Thẩm Xuân thích ai, đơn giản không liên quan đến nàng, đoạn đường đồng hành có Thẩm Xuân hay không nàng cũng không để ý. Nàng không phải nguyên chủ, sự tồn tại của Thẩm Xuân không tác động được tâm tư của nàng.

Vốn Trần lão đã làm tốt chuẩn bị Bách Hợp sẽ cự tuyệt. Nếu như tất cả sư huynh đệ đều ngại ra mặt, thực sự không được hắn đành đi một chuyến. Tuy nói lớn tuổi, không chịu được lăn qua lăn lại, nhưng bây giờ trong viện nhiều miệng ăn như vậy, người trẻ tuổi còn đỡ, bọn họ có công việc riêng của mình, nhưng mấy thân già này chỉ biết một nghề, giờ lại già cả rồi, vẽ chút lá bùa cũng không còn dùng được như xưa nữa. Sống là còn mở miệng, Hiệp hội Đạo giáo có tiền, hằng năm đi một chuyến cũng có thể giúp mấy chục miệng ăn qua đoạn thời gian. Phần tiền này không thể ném.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s