Q: Mượn thế hoàn hồn nhân duyên 5

Nhưng Trần lão không ngờ rằng lúc này Bách Hợp vẫn đồng ý muốn đi, liếc mắt nhìn Bách Hợp một cái, thở phào nhẹ nhõm: “Cháu đã muốn đi thì được. Con ngoan, đã lớn cũng hiểu được chuyện.”

Bách Hợp gật gật đầu, “Đại thúc công, cháu có thể lấy một ít lá bùa được không?”

“Cháu lấy lá bùa làm gì?” Trần lão vuốt vuốt chỏm râu trên cằm, cười nói: “Lần này ta cho cháu một vài lá bùa phòng thân, Hiệp hội đạo giáo hàng năm làm cúng bái hành lễ, chúng ta chẳng qua là cái đi ngang qua sân khấu mà thôi, chụp ảnh cho người khác nhìn, cho nên cháu không cần lo lắng.”

“Không phải.” Bách Hợp muốn bùa trống để vẽ, số lượng cũng cần nhiều, tuy nhiên kinh tế trong nhà không phải phát đạt gì. Nguyên chủ trước đây cũng là có việc làm, nhưng làm việc ở nông thôn, tiền lương cũng không cao. Nguyên chủ chính mình có tiền, nhưng cũng không được bao nhiêu, muốn mua chu sa bùa giấy cần phải tiêu tiền không ít.

“Chỉ là cháu nghĩ đến nơi đó, người ta thấy cháu trẻ tuổi nhỡ đâu lại bắt cháu vẽ lá bùa thử bản lĩnh thì làm sao?” Bách Hợp vừa thốt ra lời này, mấy lão nhân đều nhíu mày. Tình huống nàng nói quả thật có thể phát sinh. Bách Hợp quá trẻ tuổi, khó tránh khỏi có người sẽ nói nàng giả thần giả quỷ. Đến lúc đó bắt nàng bày ra bản lĩnh cũng không phải là không có khả năng.

“Cho nên cháu nghĩ trước khi đi luyện tập nhiều một chút, đến lúc đó nếu như phải vẽ cũng sẽ không đến mức luống cuống.” Bách Hợp nói đến đây, mấy người đều gật đầu, cảm thấy nàng nói rất có đạo lý.

“Đã là như vậy, chỗ ta có một xấy giấy vàng mới mua, cháu cầm đi trước thử thử. Còn chu sa ta cũng có. Ta vẽ mẫu một lá, cháu mang về luyện tập, chỉ cần giống hình thức là được.” Lão nhân nói như vậy, Bách Hợp đương nhiên là đáp ứng.

Vé máy bay bên Hiệp hội Đạo giáo đã đặt mua, gọi điện qua nói cho nàng thời gian bay, đến lúc đó chỉ cần cầm chứng minh thư trực tiếp qua là được. Bách Hợp tranh thủ thời gian còn lại vẽ bùa. Trong nhà tự nhiên không ai qua quấy rầy nàng, nửa tháng nháy mắt liền trôi qua. Nàng dùng chu sa trộn thêm máu của chính mình điều chế mà thành, vẽ không ít bùa để ở trong ba lô. Những lá bùa này vì tăng thêm máu của nàng cho nên uy lực so với những lá bùa bình thường còn lớn hơn nữa. Mà mấy ngày nay nàng lại chỉ ở trong nhà, Đạo đức kinh và Luyện thể thuật cùng tu luyện cho nên ảnh hưởng đến nàng không nhiều.

Thẩm Xuân trở về buổi tối trước ngày xuất phát, khi về đều lặng lẽ không làm cho ai phát hiện. Đợi đến sáng ngày hôm sau bước ra cửa, người nhà Tống gia mới giật mình biết hắn trở về. Ba tháng không gặp, hắn vẫn là bộ dáng trước kia, mặc một bộ vest màu trắng. Hắn làm quản lý ở một công ty trên tỉnh, đồng thời cũng không cam lòng, cùng một đám bạn đại học hùn vốn đầu tư, cho đến bây giờ cũng chưa kiếm được mẻ lớn nào, nhưng so với những người trong thôn, hắn không thể nghi ngờ là rất thành đạt. Trước đây mỗi tuần lễ hắn đều về nhà một lần, trái lại mấy tháng này, đoán chừng là bị người nhà làm phiền, tròn ba tháng không trở về một lần.

Lúc hắn nhìn thấy Bách Hợp đeo một cái ba lô quân đội màu xanh to kềnh càng, chân mày không tự chủ cau lại. Ba lô của Bách Hợp không nhỏ, là lúc trước ba Tống còn trẻ mua, từ lúc đó dùng cho tới bây giờ là mấy chục năm, nhiều chỗ đã bị rách phải vá lại, trông rất khó nhìn, so với vali hành lý màu tím thẫm của Thẩm Xuân, thật sự là không thể đánh đồng đẳng cấp. Vẻ mặt ghét bỏ này của hắn, căn bản cũng không có ý tứ che giấu.

Bên trong đựng non nửa là lá bùa, chỗ còn lại mẹ Tống nhét lương khô, quần áo. Theo dĩ vãng đến xem, chuyến này ra đi ít cũng phải hai mươi ngày, cho nên mẹ Tống xếp cho Bách Hợp ba bộ quần áo cùng với một ít thứ đồ của con gái.

Người của Thẩm gia lúc nhìn thấy Bách Hợp, thần tình có chút lúng túng, xoa xoa tay chào hỏi. Thẩm Xuân đặt mông ngồi trên vali hành lý, cười lạnh nhìn Bách Hợp: “Cô…” Hắn đang muốn nói thêm gì đó, ông nội Thẩm đã hung hăng liếc mắt trừng hắn, hiển nhiên là hiểu biết tính cách cháu mình, hắn mà mở miệng nhất định là không dễ nghe.

“Bay giờ nào rồi, đừng có chậm trễ.” Ba Thẩm dàn xếp, gọi mọi người xách hành lý hộ Bách Hợp. Mọi người rất sợ không kịp giờ bay, thà rằng đi sớm chờ một lát cũng tuyệt đối không nước đến chân mới nhảy. Máy bay bay từ tỉnh đến Nam Dương quan, nơi này còn cách tỉnh hơn ba tiếng chạy xe. Bởi vậy mặc dù giờ khởi hành là 3h chiều nhưng cả nhà 3h sáng đều đã rời giường, lúc này hơn 4h sáng liền ra cửa chuẩn bị xuất hành.

Mọi người xách đồ ra cửa, trưởng bối đi ở phía trước, Bách Hợp đi phía sau. Thẩm Xuân nhìn nhìn, liền cố ý đi chậm lại, ghé sát bên người nàng nhỏ giọng nói: “Cô vẫn giống trước đây dùng cái ba lô vừa cũ vừa nát, cô nói cô có phải con gái hay không?”

Hắn người này cũng thật sự là kỳ quái, không muốn kết hôn với Tống Bách Hợp nhưng lại vẫn quản nàng dùng nọ dùng kia. Bách Hợp càng nhìn mặt hắn càng không kiên nhẫn, ngón tay giật giật, cố nén xúc động muốn đánh hắn, cười lạnh hai tiếng: “Anh đã chê ba lô của tôi quê mùa, sao không làm người tốt bỏ tiền ra mua cái mới cho tôi? Cái vali của anh kia có thể làm anh tăng thêm miếng thịt hay là có thể quản anh no cơm?”

Bách Hợp không đè thấp thanh âm, các trưởng bối đi ở phía trước vốn thấy  Thẩm Xuân cố ý chậm lại phía sau chờ nàng, cho rằng hai người bữa trước cãi nhau, giờ đây lại hòa hảo, đang có ý đi nhanh một chút chừa không gian cho bọn nhỏ. Không ngờ mới chưa được bao lâu, vừa không chú ý đến, hai người hình như lại làm ầm ĩ.

Tống Trường Thanh cau mày, nhịn không được hỏi một câu: “Làm sao vậy?”

“Không có gì!” Thẩm Xuân cười hì hì, đang định cất bước đuổi theo mọi người, Bách Hợp lại lớn tiếng nói: “Hắn chê ba lô của con vừa xấu vừa cũ, còn hỏi con có phải là con gái hay không? Tôi lại không kết hôn với anh, tôi dùng ba lô gì, có phải nữ nhân hay không, liên quan gì đến anh? Bên ngoài nhiều người như vậy, anh sao không lo hết toàn bộ đi?” Bách Hợp liếc trắng mắt. Nàng nói xong lời này, sắc mặt Tống Trường Thanh liền có chút khó coi.

Tính cách của hắn nghiêm túc mà cứng nhắc, đối với đồ đạc của mình lại vô cùng yêu quý. Ba lô Bách Hợp dùng là cái mà lúc còn trẻ Tống Trường Thanh mua, mặc dù dùng cũ cũng không nỡ vứt, chỉ may vá lại dùng tiếp. Trước đây Thẩm Xuân nói không cưới Bách Hợp, trưởng bối hai nhà tuy rằng gặp mặt có chút lúng túng, nhưng ở trong lòng Tống Trường Thanh chỉ coi Thẩm Xuân là đứa nhỏ, không cùng hắn tính toán. Nhưng lần này Thẩm Xuân ghét bỏ đồ của hắn, thoáng cái làm cho Tống Trường Thanh nổi giận, ánh mắt đều trừng lại: “Bách Hợp, còn không đi nhanh lên, cọ xát cái gì!” Con nhà người khác hắn khó mà nói, hơn nữa người Thẩm gia còn ở chỗ này, Tống Trường Thanh chỉ có thể khiển trách con gái của mình. Hắn nói xong Bách Hợp liền đáp một tiếng, hướng hắn chạy tới.

Người Thẩm gia thực sự là vừa lúng túng vừa phẫn nộ. Đang yên lành, Thẩm Xuân lại gây ra chuyện đến. Chỉ là đứa nhỏ lớn có chính mình chủ ý, nói hắn cũng không nghe, nói nhiều mình cũng tức giận đến không được. Chỉ có thể liều mạng xin lỗi Tống Trường Thanh. Thẩm Xuân vẫn còn hận hận trừng mắt nhìn Bách Hợp, ra vẻ nàng bán đứng hắn.

Lên đến tỉnh, hai bên cha mẹ đương nhiên sẽ không đưa tiếp, mỗi bên đều từ căn dặn đứa nhỏ sớm trở về. Trong lúc ngồi xe buýt đến sân bay, hai người ai cũng chưa nói một câu.

Buổi trưa Thẩm Xuân ở sân bay tìm chỗ ăn cơm. Hắn cho rằng Bách Hợp nhà quê, chưa từng đi máy bay, cố ý ở sân bay không nói gì với nàng, thứ nhất muốn trả thù nàng buổi sáng lắm chuyện, thứ hai cũng là cố tình cho nàng không biết phải làm sao, hoảng hốt ở chỗ này, để nàng phải hạ mình cầu xin hắn. Thứ ba nữa, Bách Hợp xách một cái ba lô to, vừa cũ nát vừa quê mùa, giống hệt nhà quê lên thành phố tìm việc làm, đi cùng nàng thật sự mất mặt, cho nên hắn tự mình đi ăn cơm, bỏ lại Bách Hợp.

Tống gia vốn không giàu có, đồ ăn ở sân bay vừa đắt vừa không ngon. Mẹ Tống sáng sớm liền bỏ lương khô vào ba lô của Bách Hợp, lúc này nàng vừa vặn lấy ra ăn. Ăn xong còn lấy chai nước trong túi ra uống, coi như xong bữa trưa. Xong đâu đó, nàng đứng dậy đi đến cửa soát vé. Mấy lá bùa trong ba lô hết sức quan trọng, nàng không dám ký gửi, vì vậy xách theo ba lô lên máy bay. Thẩm Xuân là ở Bách Hợp đã yên vị chỗ ngồi một lúc mới lên đến, lúc nhìn thấy Bách Hợp, hắn thực sự kinh ngạc: “Cô vào bằng cách nào?”

Cầm vé vẫn không thể ngồi máy bay? Hắn thật cho hắn là vạn năng, mọi người đều là đồ ngốc sao? Dù chưa bao giờ đi máy bay, ở sân bay nhiều hướng dẫn viên như vậy, tùy ý hỏi một người cũng biết. Bách Hợp mặc kệ hắn, khép mắt, nghiêng đầu sang một bên đi ngủ.

Lúc máy bay hạ cánh xuống Nam Dương quan đã là hơn 6h chiều. Hai hiệp hội Đạo giáo, Phật giáo tài đại khí thô, đã sớm bao xuống một khách sạn loại nhỏ, xe đưa đón mọi người cũng chuẩn bị sẵn. Tất cả lục tục lên xe, ngoại trừ Bách Hợp và Thẩm Xuân, chuyến bay lần này còn có một người mặc áo thầy chùa màu xám, cùng với một nữ nhân tuổi trung niên mặc Đường trang.

Mọi người liếc mắt nhìn nhau, gật gật đầu cười xem như chào hỏi. Riêng Thẩm Xuân mang vào kính râm, một bộ soái khí kiêu ngạo không chịu cùng người khác tiếp lời. Một đường không nói gì, đến khách sạn, mỗi người đều tự mang hành lý trở về phòng. Thẩm Xuân cũng không muốn nói chuyện phiếm với Bách Hợp, trực tiếp cầm thẻ phòng vào thang máy. Bách Hợp tự mình về phòng tắm rửa, lại luyện hai lần Tinh thần luyện thể thuật, thẳng đến hơn 9h tối mới có người gọi điện thoại phòng, nói là mời nàng xuống họp.

 

 

 

 

 

 

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s