Q: Mượn thể hoàn hồn nhân duyên 7

Ai ngờ nam nhân trung niên nghe nàng nói như vậy lại có chút mất hứng, chân mày cau lại, thần tình không kiên nhẫn: “Cô nói cô biết cái gì? Ở đây người nào không phải lý lịch sâu hơn cô, cô thể hiện cái gì? Âm khí hay không âm khí, các vị tiền bối kia ăn muối so với cô ăn cơm còn nhiều. Cô không muốn đi liền về gọi trưởng bối qua đây, nếu không đừng trách Hiệp hội thu hồi khoản tiền hằng năm chu cấp cho các cô! Còn muốn đi thì câm miệng đừng nói gì nữa!”

Nàng đã nhắc nhở qua, Bách Hợp cũng không phải là hạng người có bao nhiêu nhân từ nương tay. Nàng nói đến như vậy, người ta còn không tin, vậy nàng cũng lười quan tâm, đem tư liệu đặt xuống, coi như ngầm thừa nhận.

Bởi vì thủ tục tiến vào tòa nhà cổ chưa chưa hoàn tất cho nên nàng được ở trong khách sạn một đoạn thời gian. Tòa nhà cổ này có niên đại lâu đời, là một di chỉ vô cùng trân quý, hơn nữa lại có một vị quan to muốn mua xuống cho nên việc bảo bệ càng thêm nghiêm ngặt. Cũng may lần này là Hiệp hội Đạo giáo và Phật giáo xin giấy phép, người Khúc gia nghĩ để bọn họ đi vào cũng có thể thuận tiện thay Khúc lão xem phong thủy. Bằng không nếu là người khác thì ngay cả bờ tường của tòa nhà cũng không được sờ tới.

Thừa dịp trong khoảng thời gian này, Bách Hợp trừ việc tắm rửa và ăn cơm ra đều tập trung vào tu luyện. Nửa tháng sau, rốt cục đã làm xong thủ tục, mà nam nhân trung niên cũng nhắc nhở mọi người hẳn là xuất phát.

Bởi vì địa phương lần này đặc thù nên người của Hiệp hội ra tay hào phóng một lần, thuê hẳn máy bay đưa mọi người tới Vân Dương. Lúc máy bay hạ cánh, mọi người đã kịp thời thay đổi lại trang phục, hoặc là áo cà sa hoặc là đạo bào theo yêu cầu của Hiệp hội. Đây cũng là một hình thức quảng cáo. Bách Hợp cũng vì thế mà khoác ra bên ngoài một cái áo bào màu vàng trông rất buồn cười, đầu đội mũ quả dưa.

Trái lại, Thẩm Xuân chết sống không chịu thỏa hiệp. Người của Hiệp hội tức giận không thôi, nhưng chuyện tới bây giờ hắn không chịu, lâm thời cũng không thể tìm người thay thế. Cuối cùng không có biện pháp, đành phải dặn máy quay tận lực không quay đến hắn.

Trước đó mọi người đều được dặn dò không được làm hỏng bất kỳ đồ vật nào trong tòa nhà, bằng không phải Hiệp hội sẽ phải chịu trách nhiệm. Làm xong hết thảy, đoàn người mới chậm rãi khiêng máy quay tiến vào.

Không khí nơi này vốn không thích hợp. Lúc khóa cửa được mở, cánh cổng lớn bị đẩy ra, âm thanh “kẽo kẹt” khiến mọi người đều nổi da gà. Tấm ván cửa cũ kỹ lung lay loạng choạng, có một nửa khung cửa dường như muốn sắp rớt ra, thật giống như hàm răng ông lão 80, lay lắt treo ở lợi, muốn rụng xuống cũng không xong, đong đưa phát ra thanh âm làm cho da đầu người ta đều muốn tê dại.

Khóa còn treo tại trên cửa. Rõ ràng là khí trời tháng mười, nắng cuối thu còn đang gay gắt. Có không ít người bên trong mặc áo ngắn tay, bên ngoài khoác cà sa hoặc đạo bào, còn ngại trời quá nóng. Lúc này bị gió ở trong tòa nhà cổ thổi ra, khắp cả người đều thấy lạnh lẽo, toàn thân run run, bên trong oán khí rất nặng.

“Tại sao đột nhiên lại lạnh như vậy?” Có người hỏi một câu, Thẩm Xuân liền ngoắc ngoắc miệng: “Cái này cũng không hiểu? Ở đây bao nhiêu năm không có người, hoang tàn vắng vẻ, lạnh là chuyện bình thường. Bên trong lại không có điều hòa, chẳng lẽ anh còn hy vọng bên trong có hệ thống sưởi hơi? Cười chết người, tham gia Hiệp hội, còn thật sự cho rằng trên đời này có quỷ?” Lời này của hắn quá mức khó nghe. Tiếng nói vừa dứt, sắc mặt đối phương liền có chút khó coi. Thẩm Xuân liếm liếm môi, cúi đầu liếc nhìn vào trong: “Theo tôi nghĩ, từ nhỏ đừng có học mấy cái chữ như gà bới, tốt nhất phải nghiên cứu khoa học, hiểu không? Anh thật đúng là tin sinh không được đứa nhỏ là do kiếp trước không cầu xin Tống Tử Quan Âm, hay là làm quá nhiều việc đoạn tử tuyệt tôn?” Hắn cười nhạo một tiếng: “Không biết đường mà đi gặp bác sĩ sao?”

Lời này của hắn quá kiêu ngạo. Ở đây trừ người của Hiệp hội ở ngoài còn có nhiếp ảnh gia và phóng viên. Nếu bị những người này nghe thấy, không biết được lúc về bọn họ còn viết ra cái gì đâu! Người của Hiệp hội được phái đi cùng đoàn người căm tức nhìn hắn, khụ một tiếng che giấu phẫn nộ trong lòng, trầm giọng nói: “Cậu Thẩm, nếu như cậu không im miệng vậy xin mời quay về, trong khoảng thời gian này…”

“Được rồi, được rồi…” Thẩm Xuân giơ hai tay lên, mím môi nhịn cười, nhìn chằm chằm người vừa lên tiếng: “Có phải lại muốn nói tôi tự lo tiền vé máy bay, ăn ở đi lại phải không? Mỗi lần đều dùng lời này để uy hiếp, đổi lời kịch khác được rồi đó! Tôi câm miệng, ok?” Hắn nghiêng nghiêng khóe miệng cười xấu xa, đem người của Hiệp hội tức muốn chết, sắc mặt một hồi xanh một hồi trắng, mới cười nhạo xùy một tiếng.

Bộ dáng này của Thẩm Xuân đơn giản có thể khiến cho người ta tức đến nghiến răng nghiến lợi. Bách Hợp một bên nhìn người của Hiệp hội đấu võ mồm với hắn bị thua thiệt, một bên đem ba lô của mình kiểm tra một lần sau đó khoác ở sau người. Từ ngoài nhìn vào, bên trong tòa nhà giống như bị một tầng sương mù phiếm xanh bao phủ, ánh nắng căn bản không thể xuyên qua. Phần sân phía sau cánh cửa mọc đầy cỏ dại cao cỡ nửa thân người, gió thổi qua liền vang lên mấy tiếng ‘sàn sạt’, cũng không biết là cỏ bị lay động hay là thanh âm của sinh vật chuyển động trong đó.

Theo tiếng cửa mở vang lên, cả ngôi nhà cũng giống như một con mãng xà vốn đang ngủ say bị bừng tỉnh. Người của Hiệp hội lớn tiếng kêu gọi: “Mọi người buộc chặt ống quần, ở đây hơn trăm năm không có người ở, có thể có rất nhiều kiến bọ rắn rết, ngàn vạn đừng để bọn chúng đốt vào chân. Thuốc đuổi côn trùng lúc nào cũng phải mang theo bên mình, thuốc sơ cứu vết thương tạm thời cũng vậy.” Hiệp hội tiến hành những hoạt động như thế này vốn không phải lần đầu tiên. Tuy nhiên địa điểm lần này có vẻ đặc thù cho nên trước khi được xét duyệt đi vào, còn chưa từng có người vào kiểm tra trước.

Nếu như trước đây luôn luôn cử một đám người vào kiểm tra một lần, nếu không có nguy hiểm mới được phép tiếp tục hoạt động. Nhưng lúc này đây là ngoại lệ, một phần nguyên nhân cũng là do tòa nhà cổ này được Nhà nước bảo vệ. Bên ngoài tòa nhà tuy rằng đã được người của Hiệp hội rà soát một lần, an toàn tuyệt đối, nhưng cũng không đồng nghĩa bên trong không có một ít rắn rết sâu bọ gì đó, dù sao nơi này cũng đã rất rất lâu không có người đi vào.

“Nhưng mọi người có thể yên tâm, trên người mỗi người đều có gắn một máy định vị vệ tinh. Một khi có ngoài ý muốn phát sinh, ví dụ như bị rắn độc cắn, hoặc là có tình huống nguy hiểm, sẽ lập tức có người vào mang mọi người đi ra. Máy bay trực thăng và xe cứu thương đều chờ sẵn ở bên ngoài, việc cấp cứu sẽ không cần lo lắng.”

Mọi người gật gật đầu, chuẩn bị xong mọi thứ đâu vào đấy liền tập hợp đứng trước cổng lớn.

Không biết có phải do ảo giác hay không, một đám người đều cảm thấy xung quanh bắt đầu càng ngày càng lạnh, thậm chí ngay cả Thẩm Xuân vừa cười hì hì này đó đều thấy có chút không thích hợp.

“Thật sự là bất thường. Bên ngoài rõ ràng nắng chang chang, bên trong sao lại lạnh như vậy, ai mang thêm áo không?” Hắn vừa nói vừa kéo kéo áo vest sát vào người. Vốn hắn mặc bộ vest này xem như là người ăn mặc dày dặn nhất, lúc trước xuống máy bay đều cảm thấy nóng, lúc này lại thấy lạnh đến nỗi toàn thân đều phát run, sắc mặt trong nháy mắt liền xanh lét, nhịn không được quay sang hỏi người của Hiệp hội: “Anh kia, còn đạo bào không? Áo cà sa của hòa thượng cũng được, cho tôi xin mấy bộ! Thực sự là quá lạnh!”

Vốn mọi người mặc trang phục mà Hiệp hội phát cho vì để đại biểu cho thân phận mình, lúc này Thẩm Xuân lại lấy đến để giữ ấm. Sắc mặt của người phụ trách Hiệp hội thoáng chút khó coi, nhưng ngại máy quay đang ở bên cạnh, nhịn lại nhẫn, không thèm xung đột với hắn, sai người quăng cho Thẩm Xuân một cái đạo bào khiến hắn mặc.

“Hi hi!” Trong đám người, đứng sau một bà cô trung niên là một cô gái trẻ tuổi bỗng dưng bật cười lên tiếng. Nàng hẳn là đồ đệ hoặc vãn bối của bà cô kia. Đoàn người lần này đến hơn trăm người, trừ bỏ hơn chục người họp cùng Bách Hợp buổi tối ngày đầu tiên, không ít đạo sĩ hòa thượng còn dẫn theo vãn bối của mình đến đây,  hiển nhiên không ai cho rằng chuyến hành trình này có cái gì nguy hiểm, chỉ coi như một lần du lịch.

Lúc cô gái kia cười rộ lên, Thẩm Xuân liền liếc mắt qua nhìn. Bề ngoài của hắn cũng đẹp trai, trên mặt lại có loại xấu xa kiểu ‘nam nhân không xấu nữ nhân không thương’, đối với các thiếu nữ trẻ tuổi thực sự là có một loại hấp dẫn trí mạng. Lúc hắn nghiêng đầu nhìn, thiếu nữ kia liền đỏ mặt, lập tức buông đầu xuống.

Thiếu nữ cúi đầu xấu hổ, phong tình miên man bất định trái lại gây cho Thẩm Xuân vài phần hưng trí, cố ý liếc mắt đưa tình. Bên trong hắn mặc vest trắng, bên ngoài lại khoác đạo bào, trông chẳng ra đâu vào đâu, bộ dáng cực kỳ tức cười. Lúc này nháy mắt ra hiệu với con gái nhà người ta, thực sự khiến người ra bật cười, bụm tay che miệng, mắt cười giống hệt vành trăng non, vô cùng thanh thuần đáng yêu.

Hành động của hai người dẫn tới mấy cô gái trẻ tuổi đều nhìn hướng về phía này. Một mình Bách Hợp khoác ba lô bình tĩnh đứng ở trong đám người.

So với tình huống người người đều sắc mặt xanh xám, không thể nghi ngờ bộ dáng bây giờ của Bách Hợp là tốt nhất.

Hai gò má nàng trong trắng lộ hồng, thần tình bình tĩnh, môi mím chặt. Trên môi cũng không giống những người khác đông lạnh tím tái, cũng không ôm lấy hai tay run rẩy lập cập.

Trên thực tế mọi người sở dĩ cảm thấy lạnh, tuyệt không phải bởi vì thời tiết, mà thuần túy bởi vì nơi này âm khí quá nặng. Trong thân thể con người có tam hỏa, phân biệt ở hai vai và giữa trán. Hỏa thịnh vượng, dương khí tự nhiên liền sung túc, mấy thứ âm tà gì đó tuyệt đối không dám gần người.

Nơi đây không biết rốt cục có thứ gì mà oán khí đạt tới trình độ như vậy. Mọi người ở đây, chẳng sợ chỉ là vừa mới qua cửa, âm khí hơi toát ra ngoài một ít đã khiến cho những người này biến thành như vậy. Âm khí xâm nhập cơ thể, dương khí chịu ảnh hưởng, hai khí âm dương không điều hòa, tự nhiên sẽ cảm thấy lạnh.

 

 

 

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s