Q: Mượn xác hoàn hồn nhân duyên 11

 

Trong không khí truyền đến mùi vị thịt bị nướng cháy vô cùng buồn nôn. Sâu lông bị đốt nổ lách tách. Từng cuộn sâu lông lăn thành một đoàn, mùi thối nồng nặc bốc lên cùng với âm thanh lăn lộn rất nhỏ không khỏi khiến cho người ta nổi da gà, không ngừng chà xát cánh tay. Lửa càng đốt càng lớn, khói cũng bốc lên mù mịt, sâu ở bốn phương tám hướng trên vách tường cũng liên tiếp lăn xuống. Nhìn một màn như vậy, nhiều người chẳng sợ còn chưa tiến vào chỗ này nhưng vẫn không tự chủ tưởng tượng ra cảnh mình bị đám sâu lông này bò lên, vô cùng khủng khiếp.

“Khụ khụ.” Có người ho khan vài tiếng, đám sâu lông này sau khi bị đốt trọi bốc lên mùi rất khó ngửi. Rất nhiều người không dám nhìn một màn trước mắt này, quay đầu đi. Thẩm Xuân cũng lấy khăn tay bịt mũi không hé răng. Lửa đốt lần này là do Bách Hợp thả ra tam muội chân hỏa, đốt cũng nhanh, khoảng chừng mười lăm phút sau, trên mặt đất lộ ra một khoảng trống lớn đã được thanh lý sạch sẽ. Bách Hợp kéo ba lô, dẫn đầu đi vào. Mọi người phía sau do dự một chút, lúc sau cũng do Trang Thiên Minh dẫn đoàn, tất cả tiến vào.

Càng đi vào bên trong, cái loại mùi khó ngửi đó càng rõ ràng, mùi tanh hôi của sâu bị đốt cùng mùi mốc meo hỗn tạp cùng một chỗ, làm cho người ta theo bản năng mà muốn nhịn thở.

“Mọi người tốt nhất nên theo sát tôi. Chú Trang, chú đi cuối cùng đi.” Bách Hợp đi đầu tiên, trước mặt âm khí nồng nặc dường như muốn biến thành thực thể. Linh lực trong cơ thể nàng vận chuyển nhanh hơn, mà những người ở phía sau, sắc mặt càng trở nên trắng xám. Trang Thiên Minh cũng là có chút không thể chịu nổi, cắn răng đáp ứng một tiếng. Bách Hợp lúc này mới bước vào cổng vòm, phía trước cũng đã nhìn thấy hoa viên.

Nhiều năm như vậy trôi qua, hoa viên sớm đã bị tàn phá, mơ hồ có thể nhìn thấy cách đó không xa là hòn giả sơn cùng với ao sen linh tinh, còn có cả một mái đình cùng với hành lang uốn khúc. Chỉ là những thứ này đều như ẩn như hiện ở trong màn sương mù xanh đen, nhìn không rõ lắm.

Trên mặt đất rải rác đá vụn, khung cảnh vô cùng hoang vắn. Bách Hợp đi qua cửa liền dừng lại, người phía sau không nhịn được thúc giục: “Sao không đi tiếp? Đi trước thì đừng có sợ, nếu sợ thì để Trang lão lên!” Áp lực vô danh khiến cho đám người kia dần dần có chút táo bạo, thổt ra những lời này, rất nhiều người đều trở nên ngọ nguậy bất an. Bách Hợp cau mày lấy điện thoại di động ra. Đây là phương tiện liên lạc Hiệp hội thống nhất phát cho mỗi người, cho nên hình thức không phải loại tiên tiến gì. Nhưng mới lúc vào còn đầy pin, hiện tại giống như sập nguồn, tối đen một mảnh, hoàn toàn không có phản ứng.

“Mấy giờ rồi?” Bách Hợp hỏi một tiếng, lập tức đằng sau có người giơ lên cổ tay nhìn đồng hồ, vừa nhìn liền phát hiện không thích hợp: “Đồng hồ của tôi hỏng rồi.”

Người này vừa nói xong, mọi người đều quay đầu lại nhìn đồng hồ của hắn, kim giây lúc này đang không ngừng quay tròn, tuy nhiên thời gian lại chỉ dừng lại ở 8h30. Mọi người lúc đặt chân vào tòa nhà này khoảng chừng 8h15, đi một quãng đường dài, nhất định không chỉ hết có mười lăm phút. Trang Thiên Minh hỏi một câu: “Có chuyện gì sao?”

“Di động của tôi hết pin.”

Tòa nhà này lâu năm không có người ở, có vẻ âm u thần bí, mọi người lúc nào cũng trong trạng thái lo sợ bất an, Bách Hợp lại đột nhiên dừng lại, người phía sau không rõ chân tướng, dĩ nhiên là có chút hỏng, bây giờ nghe nàng nói chỉ là di động hết pin mà thôi, đều thở phào nhẹ nhõm một hơi. Tuy nhiên cũng có người tức giận, nhịn không được mở miệng mắng: “Tự dưng liền dừng lại, xảy ra chuyện hay là làm sao? Lão tử còn tưởng rằng cô gặp được cái gì! Đàn bà con gái đúng là loại nhát gan, cả kinh bất chợt! Cô sợ hãi liền cút về phía sau, không ai bắt cô phải phùng má giả làm người mập!”

“Câm miệng!” Bách Hợp lạnh lùng quát một tiếng. Kẻ vừa nói chuyện liền đứng phắt dậy, chỉ tay vào Bách Hợp, trợn mắt quát: “Mày có bản lĩnh nói lại một lần?”

Thẩm Xuân đứng ở chính giữa, nhìn thấy tình cảnh như thế, do dự một chút mím môi liền không có lên tiếng.

Đây là một hòa thượng trẻ tuổi mặc tăng y, thoạt nhìn không đến ba mươi tuổi. Hắn hẳn là bị âm khí ở đây ảnh hưởng, tính tình trở nên táo bạo, sắc mặt xanh đen, môi tím bầm, trong con ngươi đều vằn lên những tia máu màu hồng. Hắn lúc này đang trợn trừng mắt nhìn Bách Hợp, bộ dáng như muốn ăn thịt người.

Bách Hợp đột nhiên vươn tay chụp lấy ngón trỏ hắn đang chỉ về phía nàng. Hòa thượng kia giận dữ, đang muốn giãy dụa rút tay về, nhưng rõ ràng thiếu nữ đứng trước mặt hắn gầy teo yếu đuối, cũng không cường tráng, mà mặc cho vô luận hắn giãy giụa thế nào, ngón tay bị Bách Hợp bắt lấy của hắn giống như bị kìm sắt kẹp lấy, căn bản không thể giãy ra. Bách Hợp lại chỉ nhẹ nhàng vặn ngược ngón tay hắn về phía ngược lại, hòa thượng kia vốn hung thần ác sát liền trong nháy mắt trở nên đau đớn toát mồ hôi lạnh.

“Đừng có chỉ vào tôi. Tôi bảo anh câm miệng, vậy thì ngoan ngoãn câm miệng, nếu không đừng trách tôi không khách khí!” Thoạt nhìn nàng trong liễu yếu đào tơ, tính tình cũng yên lặng, lúc nói chuyện càng là nhỏ nhẹ, nhưng lúc này trong giọng nói lộ ra uy hiếp là thật. Hòa thượng kia vốn muốn cười, nhưng không hiểu tại sao nhếch mép cười không nổi, chỉ có thể tàn bạo nhìn chằm chằm Bách Hợp, không dám lên tiếng nữa.

“Mấy giờ rồi?” Bách Hợp buông hắn ra. Hòa thượng kia hừ một tiếng, vung tay hai cái sau đó lui trở lại không lên tiếng. Đã không có chim đầu đàn, mọi người lại nghe thấy Bách Hợp hỏi đều cẩn thận lôi điện thoại của mình ra. Thẩm Xuân nhích lại gần, bĩu môi: “Cô lại đang giở trò quỷ gì?”

Đồng hồ đeo tay của hắn cũng xảy ra vấn đề, lúc này lắc lư không ngừng. Nhưng hắn không tin quỷ thần cho nên thần tình vẫn cực kỳ nhẹ nhõm, chỉ cho là từ trường ở nơi này ảnh hưởng đến.

Bách Hợp không thèm để ý đến hắn, ngược lại lạnh lùng nhìn chằm chằm mọi người. Mọi người bị nàng nhìn như vậy, trong lòng theo bản năng cũng cảm thấy có chút luống cuống, lục tục moi điện thoại ra mới phát hiện điện thoại của mình cũng không còn pin: “Sao có thể cạn sạch rồi?”

Có người khởi động lại máy, có người lại tháo pin ra lắp lại, nhưng vô luận là làm gì, di động đều không có phản ứng. Thẩm Xuân nhìn thấy tình cảnh như thế không khỏi cười lạnh hai tiếng: “Di động trong nước đúng là loại kém chất lượng!” Trong lòng mọi người mặc dù bắt đầu hoài nghi tình huống hiện tại, nhưng thấy hắn tự lấy ra đi động, mặc dù nghe lời hắn nói có chút không thoải mái nhưng vẫn hy vọng hắn nói là thật, thực sự chỉ vì lý do di động sản xuất trong nước nên chất lượng kém.

Ánh mắt mọi người đều rơi xuống Thẩm Xuân. Hắn đắc ý cười cười lấy di động ra, sau đó vẻ mặt hắn rất nhanh liền chuyển sang ngưng trọng, cuối cùng liền cực kỳ khó coi. Lý do rất đơn giản, mặc cho hắn dùng sức ấn lõm cả bàn phím, di động cũng không hề có phản ứng gì. Nhìn tình cảnh như vậy, mọi người không biết là nên cười mỉa mai hắn hay nên cảm thấy khẩn trương vì tình trạng hiện giờ.

“Còn nói máy của mình là máy xịn, kết quả không phải giống bọn tôi, không mở được?” Thẩm Xuân nghe lời này liền không nhịn được có chút xấu hổ, đưa điện thoại lên đỉnh đầu quơ quơ: “Chỗ quái nào thế này, đã không có sóng, ngay cả di động cũng hết pin, không biết có phải do từ trường ảnh hưởng hay không…”

“Nơi này có vấn đề, tất cả mọi người cẩn thận một chút.” Bách Hợp không chờ Thẩm Xuân nói xong liền ngắt lời hắn. Thẩm Xuân vừa rồi mất mặt lớn như vậy, vốn đang lúng túng biện giải, không ngờ hắn còn chưa nói hết, Bách Hợp đã cắt ngang. Hắn có chút thẹn quá thành giận, nhịn không được lên tông giọng: “Có vấn đề gì? Tôi xem cô chính là muốn gây sự chú ý, nếu bị người ta tố cáo tuyên truyền mê tín phong kiến, cô lập tức sẽ bị bắt giam!”

Bách Hợp sớm nhẫn nại hắn đã lâu. Hiện tại đến đồ ngu cũng nhìn ra được tình thế không ổn, hắn còn tiếp tục lải nhải. Bách Hợp nhìn chằm chằm hắn, ánh mắt lạnh lẽo đáng sợ, nhìn đến Thẩm Xuân run rẩy cả người: “Ba anh, ông nội anh đều làm nghề này, anh tố cáo được ai?” Thẩm Xuân đang muốn mở miệng, Bách Hợp căn bản không cho hắn cơ hội nói chuyện: “Đầu anh để đựng cỏ hả? Nơi này có vấn đề, tôi bảo mọi người cẩn thận một chút có gì sai?”

Trước người khác cười nhạo hắn cũng tính, bây giờ ngay cả Bách Hợp đều nói đầu hắn chứa cỏ không chứa não, sắc mặt Thẩm Xuân chuyển từ xanh trắng sang đỏ bừng tức giận: “Được lắm, cô nói xem nơi này có vấn đề gì?”

“Đồng hồ xảy ra vấn đề, kim đồng hồ không thích hợp, di động…” Thẩm Xuân cười lạnh hai tiếng, cắt ngang lời nàng: “Trừ những thứ này, có phải còn có rắn, còn có sâu lông? Ha ha, buồn cười chết người!”

“Ngu xuẩn!” Bách Hợp nhìn hắn một cái, lười phải nhiều lời. Thẩm Xuân lập tức nhịn không được, giơ tay muốn đẩy nàng: “Tống Bách Hợp, cô nói ai ngu xuẩn…”

“Lúc mọi người tiến vào tòa nhà là 8h15.” Bách Hợp nghiêng người tránh khỏi tay hắn, Thẩm Xuân vẫn nhất quyết không buông tha, còn động tay động chân. Hắn đối với Bách Hợp luôn luôn là như vậy, không hiểu thương hương tiếc ngọc, lực đạo ra tay rất mạnh. Lúc này hắn đập trúng cánh tay của Bách Hợp, mặc dù cũng không khiến nàng đau đớn gì nhưng thực sự chọc giận nàng. Không đợi Thẩm Xuân đánh trúng lần nữa, Bách Hợp đột nhiên cử động, giơ tay lên kẹp chặt lấy cánh tay kia của hắn vào dưới nách, đầu gối khuỵu xuống, thừa dịp hắn chưa kịp phản ứng liền động tác liền mạch lưu loát vật hắn ngã ngửa xuống đất.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s