Q: Mượn xác hoàn hồn nhân duyên 13

 

“A a a a… Trang lão cứu tôi…” Thanh âm hắn cực kỳ run rẩy. Một nam nhân cao to lúc này lại sợ đến không đứng vững. Trang Thiên Minh nhìn thấy tình cảnh thế này cũng cực kỳ hoảng sợ, đời này hắn còn chưa từng gặp thấy chuyện nào cổ quái như vậy. Trên mặt hắn sốt ruột lại không biết phải làm thế nào cho phải.

Không sợ trời không sợ đất Thẩm Xuân, nhìn thấy cảnh này cũng hãi tè ra quần, rất sợ chỉ đứng dậy chậm một giây thôi là bị đám sâu này bò lên người.

“Đừng chạy loạn!” Bách Hợp thấy có người muốn chạy, lập tức quát lên. Nói đến cũng kỳ quái, vừa rồi rõ ràng mọi người đi vào từ cổng vòm, lúc này nhìn lại, làm gì còn cái nào gọi là cổng vòm? Cách đó không xa đều là hòn giả sơn và ao nước khô cạn.

Cảnh sắc phía xa đều chìm trong sương mù làm cho người ta phân không rõ lúc trước rốt cuộc là mọi người nhớ lầm, không hề đi qua cổng vòm, cũng không hề thấy một đám sâu lông bị đốt trụi, hay là nơi đây đã từng có cổng vòm nhưng lúc này biến mất một cách ly kỳ.

“Cứu mạng, có quỷ!!!!” Lúc này cho dù có ngốc cũng nhận ra nơi này không bình thường. Đầu tiên là điện thoại mất tín hiệu, ngay cả pin cũng cạn sạch, không thể liên lạc với bên ngoài. Quan trọng nhất là, sau khi đi vào còn gặp phải đám sâu đỏ khủng khiếp như vậy, đường đi cũng không nhìn thấy, rõ ràng còn là buổi sáng nhưng ở trong tòa nhà này nhìn qua cũng đã giống hệt buổi tối. Mọi người đều quỷ khóc gói gào, xen lẫn vào đó là tiếng kêu thét thảm thiết của vị hòa thượng kia. Ngay lúc này, thanh âm của Bách Hợp lại vang lên: “Đừng có hoảng. Đứng tại chỗ không được cử động!”

Trong thời điểm mấu chốt, lúc mọi người còn đang hoang mang lo sợ, Bách Hợp lại bình tĩnh tỉnh táo như vậy ngược lại khiến mọi người đều có xu hướng dựa theo chỉ đạo của nàng. Đoàn người giống như tìm được lãnh đạo, đều di chuyển hướng về phía sau nàng đứng. Mấy thanh niên quay phim của đài truyền hình đều là sắc mặt xanh mét, cũng không tự chủ dựa vào gần Bách Hợp. Lúc này hòa thượng kia rõ ràng không được, hắn há hốc miệng nhưng thậm chí phun không ra được một câu cứu rõ ràng, trong mắt hình như có thứ gì đó không ngừng ngọ nguậy, tình cảnh như thế cùng chị Vương giống nhau như đúc.

“Hắn làm sao bây giờ?” Trang Thiên Minh hỏi một tiếng, lòng nóng như lửa đốt, “Lần này xảy ra chuyện xem như xong đời. Trịnh Du thoạt nhìn rất đau đớn, không bằng…” Hắn vừa nói vừa rút ra một con dao găm nhỏ. Đây là Hiệp hội cấp cho mỗi người, dùng để phòng thân, Trang Thiên Minh lúc này rõ ràng là đã nhìn ra hòa thượng Trịnh Du này không cứu được, nghe hắn rên rỉ yếu ớt, hiển nhiên là muốn giúp hắn một phen, chấm dứt thống khổ. Nhưng Bách Hợp lại đột nhiên bắt lấy tay hắn.

“Không được!” Nàng lắc lắc đầu, chỉ thi thể cô Vương trên mặt đất lúc này đã phân làm hai: “Thấy không? Nếu như bây giờ chú rạch vết thương trên người hắn, khả năng hắn sẽ giống như cô Vương, thân thể bị bạo nứt, toàn bộ thứ bên trong sẽ bò ra.” Hơn nữa loại sâu này thuộc về thi cổ, có người từng nuôi loại cổ trùng này trong thi thể, chuyên hút máu thịt, hơn nữa loại sâu này sinh sôi nảy nở rất nhanh.

Đám cổ trùng này chỉ trong vòng nửa tiếng đồng hồ đã phát triển nhiều như vậy, đem cơ thể của cô Vương hấp thụ toàn bộ, hiển nhiên là đã thuộc cấp độ lợi hại. Lúc này bọn chúng lại chui vào được cơ thể của hòa thượng béo kia, có thể nghĩ đến tốc độ phát triển và lực sát thương sẽ càng thêm kinh người. Nếu như phá vỡ cơ thể  hòa thượng béo, cổ trùng phá thể mà ra, càng hút được nhiều máu thịt tươi mới của nhiều người. Một con sâu đã đủ phiền toái, đến lúc đó hàng trăm hàng nghìn con sâu cùng tấn công, sợ rằng dính vào có muốn chạy cũng không thoát được!

Trang Thiên Minh nghe những lời này của Bách Hợp, sợ đến sắc mặt trắng bệch. Nam nhân vừa rồi từng đỡ cô Vương không nhịn được mà khóc lên thành tiếng, người chung quanh xem hắn như ôn dịch, cách hắn rất xa!

Mà lúc này, hòa thượng béo lấy tốc độ mắt thường có thể nhận ra được bắt đầu phình trướng lên, hiển nhiên thi cổ bên trong lại tăng số lượng. Khuôn mặt hắn lúc này béo đến nỗi ngũ quan đều có chút vặn vẹo, thân thể càng chậm rãi phình to. Nếu chiếu tốc độ như thế tiếp tục, trong vòng không quá nửa giờ, túi da của hắn tất sẽ nổ, đến lúc đó thi cổ bên trong lập tức sẽ phát tán ra ngoài.

Con ngươi Trang Thiên Minh lóe lóe, liếc nhìn con ngươi của Vương tỷ nằm trên mặt đất lúc này đã bị chui vỡ thành hai nửa, hắn vô ý thức rùng mình một cái, mở miệng hỏi: “Vậy làm sao bây giờ?”

Bây giờ đường không thấy rõ, chạy không biết chạy hướng nào, đi lung tung sợ rằng lại không biết sẽ gặp phải những thứ ly kì cổ quái gì tiếp theo. Nếu không chạy mà ngồi đây chờ chết, đám cổ trùng kia một khi chui ra, kết quả của hòa thượng béo mọi người đều nhìn thấy, đã bị nó chui vào trong cơ thể liền không còn đường sống.

Trang Thiên Minh lúc trước được coi như đầu lĩnh của đoàn người, lúc này ngay cả hắn cũng bắt đầu hỏi làm sao bây giờ, không phải nói mọi người lại càng hoảng, có người còn rấm rứt khóc lên. Bách Hợp chau mày: “Cũng không khó!”

Đám thi cổ này lực sát thương tuy lớn, sinh sôi nảy nở cực nhanh nhưng cũng không phải hoàn toàn bó tay với chúng. Chỉ cần cách ly bọn chúng khỏi sinh vật sống, không có máu thịt nuôi dưỡng, bọn chúng sinh trưởng nhanh bao nhiêu liền chết nhanh bấy nhiêu. Hơn nữa mấy thứ này yêu thích máu tươi, lúc trước thi cổ trong cơ thể cô Vương đã hoàn toàn chui vào trong người hòa thượng béo, chỉ cần đem hắn và đám thi cổ trong người hắn tiêu diệt hoàn toàn, như vậy là có thể giải quyết dứt điểm!

Mọi người đang trong lúc hoảng loạn vô chủ lại nghe Bách Hợp nói lời này, đều làm như chết đuối vớ được cọc, nhìn chằm chằm nàng: “Đã có biện pháp vậy cô mau làm đi, đứng ngây đó làm gì?”

Người nói chuyện là một thanh niên trẻ tuổi gầy nhẳng đi theo chân người của đài truyền hình tiến vào. Lúc hắn vừa nói ra khỏi miệng, Bách Hợp quay đầu nhìn hắn một cái, trong lòng hắn hoảng hốt, vội vàng buông đầu xuống, lẩn trong đám người không dám lên tiếng.

Lúc này khuôn mặt của hòa thượng béo đã sớm thành màu than chì, thân thể phồng lên gấp đôi có thừa so với lúc trước, mặt sưng phù như đầu heo, làn da chuyển thành màu xanh lạnh lẽo chết chóc, con ngươi lồi ra từng chút một. Bách Hợp lấy từ trong ba lô ra một lá bùa, miệng đọc chú ngữ: “Thiên địa vô cực, càn khôn có tự, hỏa long tá pháp, đi!” Lá bùa kia mang theo linh lực bị Bách Hợp ném về phía hòa thượng béo, vèo một cái bay đi!

Nhắc tới cũng kỳ quái, bắt đầu mọi người rõ ràng cũng có thể nhìn thấy đây chỉ là một lá bùa giấy vàng rất bình thường. Đại bộ phận người ở đây đều xưng học đạo, mấy thứ bùa kia rất nhiều người biết vẽ. Lúc đầu nghe Bách Hợp nói đối phó đám thi cổ kia không khó còn tưởng rằng nàng có biện pháp gì, bây giờ chỉ thấy nàng ném bùa ra, không ít người tức giận đến mũi đều sai lệch: “Thứ này dùng có tác dụng sao? Tôi cũng vẽ được…” Hắn còn chưa dứt lời, bỗng “Ầm” một tiếng vang lên, lá bùa biến thành một mồi lửa thoáng cái liền dính vào người hòa thượng béo.

Lửa kia bỗng dưng xuất hiện, hơn nữa còn càng đốt càng lớn, thật giống như lửa cháy lan ra đồng cỏ. Rất nhanh toàn thân hòa thượng béo đều dấy lửa, bởi vì có đạo lực duy trì, lửa đốt cũng rất nhanh. Do bên trong cơ thể của hòa thượng béo đều bị ăn rỗng cho nên cái đầu lập tức liền rơi xuống, không ít thi cổ to bằng ngón tay cái ngọ nguậy bò ra, dính phải tia lửa liền bốc cháy. Hòa thượng béo giống như một cây kem đặt giữa trời nắng, rất nhanh cả người đều tan chảy trong lửa, thi cổ trong cơ thể hắn cuồn cuộn trào ra, dính lửa liền liều mạng lăn lộn trên mặt đất nhưng lập tức đều cháy thành tro bụi.

Trong không khí truyền đến mùi thịt thối vô cùng buồn nôn, còn khó ngửi hơn cả mùi đốt đám sâu lông lúc trước. Một đám người nhìn thấy tình cảnh này đều sợ đến ngây người. Bách Hợp liếc nhìn ánh lửa một cái, quay đầu nói: “Đi thôi.”

Vừa tiến vào liền hao tổn hai người. Lúc đầu của chị Vương bị lăn xuống, thi cổ bò ra, tình cảnh ấy dọa chạy một cơ số người. Những người này không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn không sống nổi đi ra khỏi nơi này.

Nàng vừa mở miệng nói chuyện, đám người mới như bừng tỉnh, đều run sợ đến sắc mặt xanh trắng. Thẩm Xuân cũng sợ không nhẹ, áp sát lại gần Bách Hợp. Một màn vừa rồi khiến hắn chịu kích thích không nhỏ, nhưng hắn vốn theo chủ nghĩa vô thần, đến bây giờ vẫn cho chuyện này không hề liên quan đến ma quỷ, ngược lại quan sát Bách Hợp từ trên xuống dưới vài lần: “Cô được đấy, lúc nào thì học được mấy chiêu ảo thuật này?”

Vừa rồi hắn bị Bách Hợp đánh một quyền, đến bây giờ trên mặt còn đau. Nếu không phải chị Vương xảy ra chuyện, sợ rằng lúc này hắn đã sớm nhảy lên đánh Bách Hợp.

Bách Hợp căn bản không thèm để ý đến hắn, Thẩm Xuân cười lạnh một tiếng, liếm liếm môi, đưa tay sờ trán mình, vẫn là đi theo.

“Cô Tống, thứ vừa rồi là cái gì?”

Trang Thiên Minh cũng nhích lại gần, hỏi một câu.

Trên mặt đất, thi thể hòa thượng béo đã không thấy, chỉ chừa vô số xác thi cổ bị đốt trọi, nhiều đến nỗi xếp thành một ngọn núi nhỏ, có thi cổ còn chưa cháy hết, ánh lửa vẫn lập lòe trong sắc trời tranh tối tranh sáng, âm u quỷ dị. Trang Thiên Minh nghĩ đến Bách Hợp đối mặt với đám thi cổ này vô cùng bình tĩnh, còn  nói đối phó thứ này không khó, hơn nữa nàng ném ra lá bùa cũng không phải chỉ là hàng rởm, tất cả đều khiến cho Trang Thiên Minh khó nén khiếp sợ, cũng không khỏi sinh ra vài phần ỷ lại.

Bây giờ chết người, hơn nữa vừa chết chính là hai người một lúc, theo Bách Hợp thức tỉnh mọi người, tòa nhà này nhất định là có cổ quái. Trang Thiên Minh sở dĩ ấn tượng rất sâu với Bách Hợp là bởi vì ngày đó tất cả mọi người ngồi trong phòng họp, hắn nhớ Bách Hợp từng nói tòa nhà này âm khí rất nặng, chỉ là lúc đó không có người để ở trong lòng. Lúc này nhớ tới, Trang Thiên Minh âm thầm hối hận, đồng thời cũng coi Bách Hợp trở thành phao cứu mạng, mở miệng đặt câu hỏi.

“Thi cổ. Chỗ này trước đây khẳng định là có người dưỡng thi.” Thi cổ cũng không phải là vật thông thường, cần phải nuôi ở nơi cực âm, tìm người sinh vào ngày âm tháng âm làm ký chủ, dùng hỗn hợp các vị thuốc đặc thù quét lên người, lấy máu thịt người sống cùng với oán khí và sợ hãi làm thành vật chứa nuôi sống thi cổ bên trong. Chính bởi vì phương pháp nuôi cổ này quá tà ác, hơn nữa thi cổ vô cùng nguy hiểm, phát triển lại cực nhanh, cho nên trong sách về cổ thuật Nam Vực, loại phương pháp dưỡng cổ này được đặc biệt ghi lại bằng mực đỏ.

Lúc này Bách Hợp nói trong tòa nhà này từng có sự tồn tại của người dưỡng thi, sắc mặt mọi người tức khắc liền thay đổi.

Một khi tòa nhà này từng xuất hiện người dưỡng thi liền chứng minh trước đây tòa nhà này nhất định có vấn đề, cũng không phải như Hiệp hội nói nơi đây không hề có bất kỳ nguy hiểm nào.

Hiện tại đường đi phía trước đã hoàn toàn thay đổi, di động không tín hiệu, phía trước trùng trùng nguy cơ, ngay cả thi cổ đều xuất hiện, vừa tiến vào chưa đến một tiếng đồng hồ đã chết người. Nếu như tiếp tục ở lại, không phải sẽ chết càng nhiều người sao? Nghĩ đến những thứ này, có người liền nhỏ giọng khóc lên, cảm thấy do dự không biết phải làm sao.

“Đừng có giả thần giả quỷ!” Thanh âm của Thẩm Xuân từ trong đám người vang lên, hấp dẫn tầm mắt của mọi người xung quanh. Không ít người quay sang nhìn chằm chằm hắn, hắn mới cười lạnh: “Cái gì thi cổ với không thi cổ, đều đã thế kỷ 21, các người vẫn còn tin mấy thứ này!” Hắn nói xong, lấy từ trong túi của mình ra một bình nước khoáng, hai ba ngụm liền uống cạn sạch, lúc này mới hướng thi thể của hòa thượng béo đi tới: “Theo tôi nghĩ, loại côn trùng này nhất định là một thể biến dị, chúng ta mang theo vài con trở lại thí nghiệm, nhất định có thể dùng khoa học giải thích.”

Thi thể của hòa thượng béo kia còn đang đốt, rất nhiều xác sâu chồng chất thành một ngọn núi nhỏ, đa phần đều bị đốt trọi, nhưng cũng có số ít con vẫn còn đang ngọ nguậy bên trong.

Mọi người đều sợ lũ sâu này sống lại, tất cả đều chạy không thoát, riêng hắn không những không sợ chết còn muốn đi bắt vài con mang về.

“Cậu làm gì đấy?” Trang Thiên Minh thấy cử động này của Thẩm Xuân, tức giận muốn xì khói, lập tức vươn tay túm cổ áo hắn. Đám sâu này thật vất vả mới có thể một lưới giết hết toàn bộ, Thẩm Xuân lại còn muốn giữ lại con sống. Chính hắn chết không quan trọng nhưng đừng làm liên lụy đến mọi người. Trang Thiên Minh lúc này hai mắt đỏ bừng, tay đều nắm lại thành quả đấm. Thẩm Xuân vẫn không ngừng liều mạng giãy dụa: “Đối mặt với loại sinh vật chưa biết rõ, luôn luôn có biện pháp giải quyết…”

“Thực sự là người không biết không sợ!” Bách Hợp lắc lắc đầu, nghĩ đến nguyên chủ lại đi thích một thằng ngốc nhiều năm như vậy, không khỏi buồn thay. Nàng nhìn cũng lười nhìn Thẩm Xuân, trực tiếp đi tới xách lấy cánh tay hắn: “Vẫn còn có sâu chưa chết, trực tiếp đẩy hắn vào, chờ hắn bị ăn sạch sẽ tôi lại đem đốt, miễn cho đồ ngu này liên lụy đến chúng ta!”

Quang minh chính đại nói ra phương pháp giết người, vậy mà ở đây không hề có người lên tiếng phản đối. Mọi người đang tức giận hắn sinh sự không đâu, tự nhiên muốn bắt thi cổ về nghiên cứu, lại nghe Bách Hợp nói nhưng lời này. Vì phòng ngừa Thẩm Xuân thực sự ngu xuẩn đến hết thuốc chữa, chẳng thà để hắn bị sâu ăn sạch, tựa như Bách Hợp nói, đến lúc đó thưởng hắn một mồi lửa, đốt hắn không còn một mảnh, đến lúc đó thần không biết quỷ không hay. Để hắn liên lụy đến người khác không bằng cho hắn tìm chết, sau này không ai nói ra, người ngoài ai lại biết được?

Ban đầu Trang Thiên Minh còn cố sức túm Thẩm Xuân, chỉ sợ hắn làm xằng làm bậy, lúc này trái lại buông lỏng tay.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s